Khúc Hồng Nhan nói:
- Muội tử không cần lo lắng, bọn họ đánh giá tình huống là Ngả tiên sinh có thể luyện hóa vạn vật, tạo ra thánh khí, loại khả năng này còn khó khăn hơn cả dung hợp ba thanh kiếm với nhau đấy.
- Nếu Ngả tiên sinh cũng thất bại chính là thế hòa khó phân thắng bại. Theo ta thấy, thế hoà là rất lớn.
- Thế hoà không phân thắng bại sao?
Thiên Chiếu Tử nhìn qua hai người kia, hiển nhiên cũng không ủng hộ, lắc đầu nói:
- Tuy nói luyện hóa vạn vật thập phần khó khăn, nhưng Ngả tiên sinh sẽ tinh tiến trong quá trình luyện chế, tiến hành đâu vào đấy. Lý Vân Tiêu sau nửa ngày không có cải biến gì, có chút khó hiểu.
Khúc Hồng Nhan phản bác nói:
- Ngả tiên sinh vốn quen tiến hành luyện chế theo chất lượng, mà Phi Vân thích đánh bất ngờ. Một khi phát sinh biến hóa chỉ sợ Ngả tiên sinh không đỡ nổi.
Thiên Chiếu Tử cười nói:
- Ha ha, chỉ mong như thế. Nhưng bất kể như thế nào, đây là quyết đấu cực kỳ ngoạn mục, ta cũng hy vọng có thể nhìn thấy biến hóa đấy.
Ba tầng kiếm khí phập phồng, trong va chạm vừa rồi rất nhiều kiếm phù hóa thành hào quang, bao phủ quanh Đại Hắc Nữu.
- Muốn ba đạo kiếm ý hợp nhất, khó. Trừ thông hiểu đạo lí ra, còn phải có thực lực tuyệt đối áp chế, nhưng mà áp chế lại bất lợi cho hợp nhất sau đó.
Trên hư không Lăng áo trắng nói:
- Chỉ sợ Lý Vân Tiêu phải thua ở ván này rồi.
Đằng Quang nói:
- Ta thấy Ngả cũng thập phần phiền toái, luyện hóa vạn vật liên quan tới quy tắc vạn vật, chưa chắc đã được Thiên Đạo thừa nhận. Lẳng lặng mà nhìn chắc sẽ có kinh hỉ đấy.
Đoan Mộc Hữu Ngọc bấm chỉ tính toán, lắc đầu nói:
- Thắng bại vẫn xa vời, nếu có chuyện xấu trong thắng bại thì ta đã nhìn ra, nhưng hiện tại vẫn không nhìn ra mánh khóe gì cả.