- Thôi đi, cái gì gọi là lâm vào tuyệt lộ? Đây là tự tin, là tự tin tuyệt đối vào bản thân."
Lúc này có tiếng nói phản kích vang lên, ánh sáng màu đỏ lập loè, hai thân ảnh bay đến nơi đây.
Chính là Phi Nghê cùng Lạc Vân Thường, hai người bế quan vừa ra.
Lạc Vân Thường ảo não, nói:
- Ai nha, đã bắt đầu, còn chưa kết thúc đâu.
Phi Nghê lạnh lùng lườm Cố Thanh Thanh, mỉa mai nói:
- Đã không hiểu, vậy ít nói chuyện, nhìn là được rồi.
- Ngươi...
Cố Thanh Thanh giận không kềm được, nhưng lập tức biến sắc, cả kinh nói:
- Ngươi... Tạo Hóa Cảnh?
Phi Nghê xuất hiện làm không ít người chấn động, lại nghe Cố Thanh Thanh nói như vậy thì nổ tung nồi.
- Cái gì? Lại một vị Tạo Hóa Cảnh?
Dám người Linh Mục Địch vừa mừng vừa sợ.
Trong vài tháng ngắn ngủi, trong Thiên Võ Minh xuất hiện hai cường giả Tạo Hóa Cảnh, tăng thêm Huyền Ly đảo tam vương tọa trấn nơi đây, lực lượng này có thể trực tiếp giết vào ma giới.
Linh Mục Địch cảm khái, thật đúng tạo hóa trêu người, nếu bọn họ có thể đột phá mấy tháng trước, kết cục cuộc chiến thành Hồng Nguyệt đã sửa lại, cũng không có nhiều chiến hữu vẫn lạc như vậy.
Phi Nghê nhìn thấy ánh mắt vui mừng của đám người Khúc Hồng Nhan, cười nói:
- May mắn không nhục sứ mệnh, nhờ có phu quân giúp ta tìm được thiên phượng chi linh, ta chỉ luyện hóa nó mà thôi.
Khúc Hồng Nhan vui vẻ nói:
- Bất kể như thế nào, đối với Phi Vân và Thiên Võ Giới, đây là đại hỷ sự.
Phi Nghê gật đầu nói:
- Chúng ta trò chuyện sau, trước xem tỷ thí đi, lần này không chỉ quan hệ tới phu quân, chỉ sợ cũng là quyết đấu thuật đạo mạnh nhất của mười vạn năm qua, không dễ dàng bỏ qua.
Nàng mỉm cười, cực kỳ tự tin.
Sắc mặt Lạc Vân Thường cũng bình tĩnh, không có nửa phần lo lắng.
Cố Thanh Thanh chán nản, hừ một tiếng, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn cuộc tỷ thí, trong lòng không ngừng cầu nguyện Lý Vân Tiêu chiến thắng.