Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
- Không phải, bảo vật bên trong đã bị hủy, bí tàng hoàn cũng hủy, ta chỉ đạt được siêu huyền không gian mà thôi, đại nhân ngươi xem xét thì biết.
Hắn bấm niệm pháp quyết, trong mi tâm b*n r* một đám hình chiếu.
Cảnh tượng giống như Giới Thần Bi, ở giữa thiên địa có không gian kỳ lạ hay thay đổi, dường như có vô số quang tuyến nằm đó.
Linh Mục Địch triệt để ngây ngốc, kinh ngạc nói:
- Cái này... Cái này cũng có thể...
Lý Vân Tiêu gật gật đầu, nói:
- Bảo vật trong bí tàng quá nhiều, không nói có luyện phương hay không, cho dù thực tồn tại, muốn chọn trúng cũng rất ít khả năng, xác suất này không khác gì đi giữa đường bị thiên thạch đập trúng.
Linh Mục Địch nghe xong gật đầu, đồng ý nói:
- Đúng vậy, cho nên dưới tình huống chỉ chọn một vật phẩm, ngươi chọn siêu huyền không gian?
Thần sắc của hắn đầy tán thưởng.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Đúng vậy, ta ban đầu mang tâm tư đầu cơ trục lợi, nghĩ thầm nếu như lấy không gian đi, phải chăng có thể mang tất cả bảo vật đi hay không, nhưng trên thực tế cũng không thể. Lấy không gian đi, tất cả bảo vật sẽ bị cuốn vào không gian phong bạo, không biết đi tới nơi nào.
Linh Mục Địch thở dài:
- Thật là đáng tiếc, nhưng mà bảo vật có linh, chúng sẽ tìm được chính chủ nhân chính thức. Cho dù chỉ là một khối nguyên thạch cũng có vận mệnh của mình.
Lý Vân Tiêu tiếp tục nói:
- Mặc dù không tìm được luyện phương, ta tin tưởng không nhỏ vào tỷ thí lần này, cũng bởi vì có siêu huyền không gian. Đại nhân còn nhớ kiếm của Phong Yếu Ly hay không?
Linh Mục Địch nhíu mày, nói:
- Ngươi nói là Lãnh Kiếm Băng Sương?
Lý Vân Tiêu cầm Lãnh Kiếm Băng Sương trong tay, nhiệt độ trong phòng hạ xuống, hàn khí không ngừng bộc phát.