Ngải lắc đầu nói:
- Trừ phi ngươi giải trừ khế ước với Mạch đại nhân, không thì việc này khó làm. Điều này không chỉ dính đến tôn nghiêm của Yêu Hoàng còn liên quan vận mệnh, ích lợi của toàn Yêu tộc, ta không thể mạo hiểm.
Lý Vân Tiêu nói:
- Tuy mấy năm nay hợp tác với Mạch xem như hòa hợp nhưng nói sao cũng có khế ước tói buộc, nếu giải mở, ý tưởng của Mạch thay đổi thì là tổn thất lớn cho toàn Thiên Vũ Minh, càng là tai nạn. Về điều này thì thứ lỗi khó thể nghe theo.
Ngải cau mày không nói một lời.
Trong đại sảnh chìm vào thinh lặng, đàmp hán rơi vào cục diện bế tắc.
- Khụ khụ.
Lý Vân Tiêu hắng giọng phá vỡ yên tĩnh, lúng túng nói:
- Ngải tiên sinh, hiện giờ ma kiếp hàng lâm, thiên hạ rối loạn. Các tộc đều nên vùng lên
kháng ma, đoàn kết nhất trí. Sẵn đây ta muốn báo cho Ngải tiên sinh biết về quy định thành Viêm Vũ.
Ngải thầm ngạc nhiên, linh cảm bất an:
- Quy định gì?
Lý Vân Tiêu nói:
- Thành Viêm Vũ sở hữu quy tắc thập phương, là trung tâm linh khí thiên hạ, vùng đất tu luyện thượng đẳng nhất.
Ngải nhẹ gật đầu. Hoàn cảnh thành Viêm Vũ tốt hơn ảo cảnh Tinh Nguyệt của bọn họ nhiều. Rất nhiều người vừa đến không lâu liền lần lượt đột phá, nếu Yêu tộc có thể ở lại đây mấy chục năm, trăm năm thì sẽ hắn lại cường thịnh.
- Nhưng mà...!
Câu tiếp theo phá vỡ mộng đẹp của Ngải:
- Quy định của thành Viêm Vũ là hoặc tham gia Thiên Vũ Minh hoặc thề tham gia ma chiến, nếu không những kẻ rảnh rỗi không được đi vào.
Ngải ngây người, biểu tình cực kỳ khó xem.
Ngải tức giận nói:
- Vân thiếu gia cố ý h**p người sao? Cố ý đẩy chúng ta vào đường cùng!
Lý Vân Tiêu bình tĩnh nhìn Ngải. Khẽ thở dài:
- Ngải tiên sinh, quy định thành Viêm Vũ viết giấy trắng mực đen, người toàn thành đều biết. Tiên sinh tùy tiện đi hỏi thăm xem, ta không lừa tiên sinh.