Đám người Linh Mục Địch, Lam Nham Chủ đứng đó, tuy chưa khỏe hẳn nhưng khi Ma Phổ xuất hiện liền vội chạy tới.
Bọn họ nhìn ánh mắt Lý Vân Tiêu leìn hiểu lòng hắn, muốn bọn họ đi cùng để tránh xảy ra biến cố.
Thế là mấy người bay lên cao, cùng Lý Vân Tiêu biến mất trên bầu trời thành Viêm Vũ.
Khuôn mặt Ma Phổ nhạt dần trên hộ thành địa trận, ma khí đầ trời tán đi, dần biến mất.
Ngay sau đó, cách thành Viêm Vũ mấy trăm dặm, một ma quang kinh thiên từ dưới đất bắn lên, chấn phạm vi mấy trăm dặm cảm ứng rõ rung động.
Ma khí cường đại hóa thành cây cột bắn lên bầu trời vô biên.
Thân hình Ma Phổ ngưng tụ phía chân trời lạnh lùng nhìn mấy người Lý Vân Tiêu, khí thế cường đại chất chứa thô bạo, sát khí b*n r*.
Mấy người Lý Vân Tiêu âm thầm đề phòng.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
- Đại nhân đã ra phong ấn chẳng lẽ muốn ở lại thành Viêm Vũ ngắm cảnh?
Ma Phổ trầm giọng hỏi:
- Ngươi thật sự không theo ta đi Ma giới?
Lý Vân Tiêu đáp:
- Tất nhiên là thật.
Biểu tình Ma Phổ phức tạp, tức giận hừ mũi xoay người đi.
Ma Phổ rời đi, ma khí đầy trời cũng biến mất trên bầu trời.
Thật lâu sau, xác định Ma Phổ đã rời đi mọi người mới thở phào.
Linh Mục Địch nói:
- Không ngờ đến Ma giới lại xảy ra biến cố lớn như vậy, không biết là tốt hay xấu cho chúng ta.
Lý Vân Tiêu nói:
- Dẫn Ma Phổ về Ma giới là tốt, nếu lục đạo ma binh thật sự rơi vào tay người khác là chuyện cực xấu. Giờ thật là không biết đâu là phúc, đi một bước xem một bước đi.
Mọi người thở dài, thời cuộc hiện tại quá hỗn loạn, không ai dám nói rõ ràng chính mình có thể khống chế tương lai, chỉ đành đi từng bước.
Linh Mục Địch gật đầu nói:
- Dù tương lai như thế nào, làm tốt chuyện của mình là đủ rồi.