Mắt Lý Vân Tiêu tràn ngập kinh hoàng:
- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Đám người Linh Mục Địch phát hiện trạng thái Lý Vân Tiêu khác lạ, tiến lên quan tâm hỏi:
- Vân thiếu gia, sao vậy?
Lý Vân Tiêu im lặng một lúc, vẻ mặt buồn bã, hơi bi thương nói:
- Ta vừa rồi đột nhiên cảm giác đến Đế Già đã... Đã chết.
- Đế Già? Ma Chủ?
Những người khác giật mình.
Phi Nghê ngây người, cười nói:
- Chết rồi chẳng phải càng tốt?
Lý Vân Tiêu cười khổ, lắc đầu rồi lại gật đầu nói:
- Có lẽ đi, nhưng ta và hắn từng có duyên phận lớn, một đường đi tới vừa là địch vừa là bạn, Đế Già chết khiến ta hơi buồn.
Linh Mục Địch nói:
- Ngươi không nên bi thương, lần này đã có rất nhiều người chết, mỗi người chết có ý nghĩa với ta, với ngươi, với toàn Thiên Vũ giới lớn hơn Đế Già.
Lý Vân Tiêu nghiêm nghị gật đầu nói:
- Mục Địch đại nhân nói đúng.
Linh Mục Địch nói:
- Nhưng Đế Già dù gì là phân thân Ma Chủ, rất khó tưởng tượng sao hắn chết được. Có lẽ Ma giới xảy ra biến động chúng ta không tưởng được, hãy thích ứng trong mọi hoàn cảnh đi.
Lý Vân Tiêu gật đầu không đáp, nhưng lòng thầm thắc mắc cái chết của Đế Già.
Cùng thắc mắc với Lý Vân Tiêu còn có Tiểu Hồng ở hải ngoại, cũng rất giật mình.
Cảnh Thất nhíu mày nói:
- Thiên Tôn Giả, người lại tinh thần không yên, là Lý Vân Tiêu lại sử dụng ma binh?
Tiểu Hồng lắc đầu nói:
- Ta không thể tu luyện tiếp, ta muốn đi Thiên Vũ đại lục một chuyến.
Cảnh Thấ sắc mặt khó xem nói:
- Ngươi muốn tìm Lý Vân Tiêu?
Mặt Tiểu Hồng lạnh băng nhìn Cảnh Thất, lạnh lùng nói:
- Ta đi tìm ai liên quan gì ngươi? Không thích thì cút!
Tiểu Hồng nói không khách sáo, nạt xong hóa thành độn quang đi mất, hoàn toàn không để ý Cảnh Thất.
Mặt Cảnh Thất như cương thi tràn đầy tức giận, oán hận. Nhưng rồi gã giậm chân, một quan tài vàng bay lên, Cảnh Thất ở trên quan tài đuổi theo Tiểu Hồng.