Lý Vân Tiêu đang suy tư thì Tử và Lăng Bạch Y đã bay ra xa mấy ngàn trượng, các loại ánh sáng công kích nổ tung giữa hai người. Hiển nhiên ma quang chiếm ưu thế, Lăng Bạch Y bị áp chế gắt gao.
Hiện Lý Vân Tiêu không rảnh lo cho Lăng Bạch Y, hắn giật mình nhìn lên trời. Người đứng trước khe hở đã đổi thành Lục uy phong lẫm lẫm, ma ảnh kéo lại tụ tập xung quanh. Dường như Lục đang ngưng tụ lực lượng tổ chức đợt công kích tiếp theo.
Lý Vân Tiêu vừa nôn nóng vừa tức giận:
- Chết tiệt, rốt cuộc còn bao nhiêu lực lượng nữa?
Dừng nói thêm một đợt công kích, dù là đợt công kích trước mắt cũng không đỡ nổi.
Lực lượng thiên hỏa nhỏ dần, phạm vi đã rút còn trăm trượng.
Ma tộc còn có mấy trăm người, Thánh Ma điện áp chế đang vỡ ra, ánh sáng vàng ngưng kết thành Dương điện chậm rãi tan biến.
Ba Mộc không rảnh nghĩ nhiều, người đẫm máu, mặt vột ình.
Ba Mộc còn chưa thi triển ra lực lượng vượt trội, dường như thà chết cũng không muốn làm nô lệ.
Lý Vân Tiêu liếc Phi Nghê, hét to:
- Tránh ra!
Phi Nghê ngẩng đầu lên. Lý Vân Tiêu cầm Đâu Suất Thiên Phong ném tới, Phi Nghê mừng rỡ hóa thành một đoàn bay xuống.
Lửa bùm rơi xuống người con Thập Phương Hung Hồn Sát, nổ nó tan xương nát thịt.
Đâu Suất Thiên Phong ầm vang trấn Cự Ma thay cho Phi Nghê.
Lúc trước Kình Thiên Cự Ma bị thiên hỏa nướng, giờ bị núi to đè, mảng lớn cơ thể Cự Ma biến thành hòn đá vỡ ra.
Lý Vân Tiêu thuấn di lên trên Đâu Suất Thiên Phong, ngồi xếp bằng bắt ấn ngưng tụ nguyên tố thổ hệ. Lý Vân Tiêu định đè chết Cự Ma.
Những Cự Ma lúc trước bị cường giả Thiên Vũ giới vây công đã suy yếu nhiêu, khó chịu nổi ngọn núi nặng nề, có dấu hiệu suy kiệt tan vỡ.
Phi Nghê đứng gần đó vì không cần trấn áp Kình Thiên Cự Ma, chân nguyên hóa thành lửa cháy hừng hực, thiên hỏa kết giới lại sáng lên. Từng bức tường âm đổ ập xuống đám Ma tộc.