Vũ giả ba phái tử thương rất nặng, lúc trước có gần một phần ba chết, khi nhiều chim ngốc xuất hiện lại chết gần một phần ba, số còn lại bị thương nặng.
Chỉ có hơn mười người trốn về Thánh Ma điện.
Nhưng bọn họ biết dùThánh Ma điện cũng không đại biểu an toàn, chỉ là tạm nghỉ và th* d*c chốc lát.
Trận chiến này thảm khốc hơn bọn họ dự tính, không ai trông chờ mình sẽ sống trở về. Mỗi người sắc mặt bình tĩnh chờ tạm nghỉ rồi chiến tiếp.
Khúc Hồng Nhan liều mạng đánh một chiêu yểm hộ mọi người chạy trốn, nàng định rút lưới kiếm lại.
Đột nhiên một bóng đen hiện ra, bàn tay Kình Thiên Cự Ma vỗ xuống. Kình phong trói buộc không gian trăm trượng.
Khúc Hồng Nhan hết hồn, đã không kịp chạy trốn. Khúc Hồng Nhan miễn cưỡng dốc ra chân lực sót lại vào kiếm, khiến kiếm quang càng sáng chói từ hai, ba trượng co rút lại thành vài thước không gian che trước mặt.
Ầm!
Bàn tay Kình Thiên Cự Ma vỗ xuống kiếm quang, ánh sáng vỡ nát. Khí thế siêu cuồng bạo đập vào người 2Dận Vũ, máu phun ra, thân hình tuyệt thế và Tử Tiêu kiếm hao quý rớt xuống dưới.
Tiếng hét thê lương của Lạc Vân Thường xé rách không trung:
- Sư tôn!
Lạc Vân Thường vọt ra ngoài bay hướng Khúc Hồng Nhan rơi.
Mấy con chim ngốc tốc độ siêu nhanh chớp mát đuổi kịp, vẻ mặt nanh tranh kỳ dị khiến người sợ hãi, mở cánh sắt chém hướng Khúc Hồng Nhan và Lạc Vân Thường.
Phương xa, Lý Vân Tiêu đang trấn áp Kình Thiên Cự Ma và mấy Ma Quân vốn định giết ba Lam bộ Ma Quân còn sống sót rồi trở về Thánh Ma điện, bị tiếng hét chói tai của Lạc Vân Thường làm giật thót vụt ngoái đầu.
Lý Vân Tiêu thấy Khúc Hồng Nhan rơi xuống, cùng Tử Tiêu kiếm, máu đỏ nhuộm váy dài và trên kiếm đâm đau mắt hắn.
Lý Vân Tiêu cảm thấy da đầu tê dại, đầu óc mất tri giác.