Trác Thanh Phàm khẽ thở dài:
- Nếu phòng thủ được thì Ma tộc sẽ bị thương nặng, trong thời gian ngắn không thể phát động chiến đấu quy mô lớn thế này. Về tương lai... Ha ha... Nếu hiện tại không còn thì nói gì đến tương lai?
Đinh Linh Nhi có kinh nghiệm thương trường, thấy nhiều chuyện, trải qua nhiều điều, không giống thiếu nữ bình thường, nàng rất nhanh bình tĩnh lại.
Đinh Linh Nhi gật đầu nói:
- Ta hiểu rồi. Nếu Vân Tiêu đại ca đã quyết định cũng là quyết tâm của mọi người, Linh Nhi sẽ thủ vững. Chỉ hận thực lực của mình hữu hạn, chỉ có thể cầu nguyện hy vọng mọi người sớm ngày trở về.
Trác Thanh Phàm cười nói:
- Yên tâm, mọi chuyện sẽ tốt lên, tất cả sẽ thuận lợi trở về.
Đinh Linh Nhi mỉm cười nhưng là nụ cười gượng, thê lương.
Đinh Linh Nhi chợt hỏi:
- Đinh Sơn... Chết thật rồi sao?
Trác Thanh Phàm gật đầu nói:
- Chết thật rồi, Ma Chủ Vạn Bảo lâu cũng chết. Nam bắc thương minh đối đầu sắp trở thành lịch sử. Nếu lần này phòng thủ được thành Hồng Nguyệt, Linh Nhi tiểu thư sẽ có thể liên hợp Kim Tiền bang hợp nhất hai thương hội tổ thành thương minh duy nhất trong thiên hạ.
Đinh Linh Nhi gật gù:
- Vậy ta sẽ đi xử lý chuyện này ngay, vì ta vững tin mọi người nhất định có thể sống sót trở về!
Trác Thanh Phàm nói:
- Không cần gấp gáp, hiện tại cao thủ thành Viêm Vũ đều điều động đi, trong thành trống rỗng, còn cần Linh Nhi tiểu thư chủ trì thành phòng thủ. Đừng quên trong thành vẫn có một số nhân tố không ổn định.
Đinh Linh Nhi chau mày khẽ hỏi:
- Ý ngươi nói đến Yêu tộc?
Con ngươi Trác Thanh Phàm co rút:
- Đúng vậy! Tuy hiện tại Yêu tộc biết điều nhưng đừng quên thành Viêm Vũ cũng rỗng.
Đinh Linh Nhi nhíu chặt mày:
- Ta tin tưởng Ngải tiên sinh tuyệt đối không phải loại người bỏ đá xuống giếng, huống chi cuộc chiến thành Hồng Nguyệt liên quan mệnh mạch toàn Thiên Vũ giới, Ngải tiên sinh sẽ không làm càn.