Lý Vân Tiêu lớn tiếng nói:
- Tình hình tỉ mỉ một lời khó nói hết, nhưng hiện tại là lúc khu trục Ma tộc, trả lại cho thành Hồng Nguyệt bầu trời trong xanh.
Khi Lý Vân Tiêu nói chuyện chú ý thấy Ninh Khả Vi, Ninh Khả Vân ở trong đám đông.
Vẻ mặt Ninh Khả Vi buồn bã nhìn chăm chú xuống đất, biểu tình cực kỳ khó xem.
- Lão thành chủ.
Lý Vân Tiêu kêu lại:
- Nhược Băng, Nhược Mai, Hàng Phong đại nhân đều trong Giới Thần Bi, xin lão thành chủ và Khả Vân đại nhân đừng lo.
Hai người thở phào, rối rít cảm ơn.
Nhưng vẻ mặt Ninh Khả Vi vẫn buồn bạ, thỉnh thoảng thở ngắn than dài.
Mọi người hiểu tình cảm của Ninh Khả Vi, ai gặp chuyện này đều không vui nổi.
Ninh Khả Vân nói:
- Chuyện của muội tử thì ta đã nghe nhóm Hải Hoàng nói, tất cả nhờ có minh chủ, không biết về sau ra sao?
Ninh Khả Vi nạt:
- Không biết nặng nhẹ, giờ là lúc nào còn hỏi chuyện này? Chờ trừ ma tru tà rồi nói cũng không muộn!
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Đúng là một lời khó nói hết, chờ chút nữa lại nói tiếp.
Đằng trước khe hở, đám Ma tộc biểu tình cực kỳ khó xem. Những ma cầm ma thú cảm nhận áp lực lớn phát ra tiếng gầm gừ bất an.
Ma Lam khẽ hừ, xoay người đi hướng khe hở:
- Toàn bộ rút lui!
- Cái gì?!
Vạn Nhất Thiên giật mình kêu lên:
- Rút... Lui? Không được, đại nhân! Chúng ta khó khăn lắm mới chém giết ra, vì áp chế phệ giới ma mà nhiều người chết mới được cơ hội này, bây giờ rút lui thì mọi người hy sinh uổng công!
Ma Lam cười nhạt nhìn Vạn Nhất Thiên:
- Ngươi rất can đảm, vậy xuống dưới đi. Nhiều người Thiên Vũ giới đang chờ ngươi, cho ngươi phát huy thoải mái.
Vạn Nhất Thiên câm miệng không dám nói tiếp.
Vạn Hiên Ngang trầm giọng nói:
- Đúng là lúc này đánh bừa không phải là cách, nhưng nếu rút lui lần sau càng khó trở lại.