Trừ Vạn Hiên Ngang còn bình tĩnh ra ba người khác mặt xám xịt đáp xuống thành Hồng Nguyệt.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Kết giới hộ thành không chịu nổi ma khí ngập trời đã vỡ nát, ma khí như tuyết trên núi sụp đổ.
Bốn người Lý Dật chạy vội đi giết người, đó là cách duy nhất rời khỏi kết giới Ma Lam.
Lý Vân Tiêu nhướng mày, trực tiếp thuấn di từ hư không đáp xuống trước truyền tống.
Lý Vân Tiêu tùy tay ném ra ba mười sáu thanh Bắc Thiên Hàn Tinh kiếm biến ra hình kiếm to lớn cắm xuống đất kết nối kiếm giới bảo vệ truyền tống trận.
Nếu truyền tống trận bị hủy thì người Thiên Vũ Minh rất khó đi qua.
- Ủa?
Khi thấy Lý Vân Tiêu xuất hiện thì Ma Lam lộ vẻ mặt giật mình, như không tin được trong sự giám thị của gã có người ẩn núp.
Lý Dật, Đinh Sơn kinh kêu:
- Lý Vân Tiêu!!!
Hai người vẻ mặt giật mình ngơ ngẩn.
Vạn Nhất Thiên reo lên:
- Phi Dương huynh!
Vạn Nhất Thiên cực kỳ kích động như trông thấy cứu tinh.
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
- Các vị, đã lâu không gặp.
Lý Dật giận dữ hét:
- Lý Vân Tiêu! Quả nhiên là âm mưu của ngươi! Chết tiệt, ngươi khó chịu khi thấy ta sống tốt sao. Đi cấu kết với Ma tộc, ngươi xấu hỏ làm minh chủ Thiên Vũ Minh!
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Đừng lải nhải, những phân thân Ma tôn đuổi theo kìa.
Lý Dật nhìn lại, sợ đứng tim, vội thúc giục:
- Mau mở kết giới truyền tống trận để chúng ta đi!
Vạn Nhất Thiên cũng sốt ruột nói:
- Đúng rồi Phi Dương, mau mở kiếm giới ra, đây là đường chạy trốn duy nhất của chúng ta!
- Trốn?
Lý Vân Tiêu kinh ngạc hỏi:
- Các vị đều là tinh anh của Thiên Vũ giới, là rường cột của giới này, sao có thể trốn vào lúc này? Nên anh dũng giết địch mới đúng.
Lý Dật tức giận quát:
- Lý Vân Tiêu, ngươi đừng dông dài với ta! Mau rút lại kết giới, không thì đừng trách chúng ta không khách sáo!