Mọi người biến sắc mặt, tuy có mặt đều thấy rõ Thánh vực suy bại nhưng thành Hồng Nguyệt dù gì còn trong quyền khống chế của Thánh vực, Lý Dật nhà ngươi chẳng phải là người của Vi Thanh sao? Nói như vậy không thành vấn đề sao?
Mọi người liếc trộm hướng Tần Xuyên. Gã bình tĩnh uống trà không có biểu tình. Đám người tim rót cái bịch, nhận ra có gì đó không đúng.
Lý Dật tiếp tục bảo:
- Trên Thánh vực tàn phá nổi lên hai siêu thế lực, một là đảo Huyền Ly, một là Thiên Vũ Minh. Hừ, nói đến hai thế lực lớn này lại khiến người tức giận. Thiên Vũ Minh phong ấn quy tắc thập phương, phải thuận theo hắn mới cho đi Nam vực cảm ngộ, tỏ rõ là đối địch với vũ giả trong thiên hạ. Ngay cả bản thành chủ là người sinh trưởng ở Nam vực, có nhà cũng không thể về!
Lý Dật tức giận nói:
- Đảo Huyền Ly đó cũng đáng ghét, vốn nên giúp đỡ chính nghĩa, tiêu diệt Thiên Vũ Minh làm chuyện bất nhân bất nghưiã mới đúng. Kết quả là bắt tay nhau làm chuyện xấu, chỉ cầu chính mình phát triển là được, hoàn toàn không để ý người trong thiên hạ chết sống!
- Đúng rồi, cách làm của Thiên Vũ Minh rất bá đạo!
Đám người bàn tán xôn xao, những người được Lý Dật mời đều không tham gia Thiên Vũ Minh, nghe xong rất là tức giận chỉ muốn giết tới Thiên Vũ Minh, bảo vệ chính nghĩa.
Lý Dật cảm thán nói:
- Bởi vậy mới nói, trên đời này nhỏ yếu sẽ bị khi dễ. Hôm nay ta tìm mọi người lại đây, chúng ta cùng nhau tổ kiến liên minh đối kháng lại đảo Huyền Ly và Thiên Vũ Minh đi!
- Cái gì?!
Lời thốt ra làm bốn phía giật mình, nhiều người mặt xanh mét.
Kêu bọn họ phất cờ trợ uy còn được, bảo bọn họ vác dao vác thương đi đấu với đảo Huyền Ly, Thiên Vũ Minh sẽ sợ tè trong quần.