Chỉ một kích đã có nhiều người Đồng tộc chết, không tính hết số lượng được.
Cư ngụ gần vương thành đa phần là Nguyệt Đồng màu đỏ thuần chủng, không thể đánh giá tổn thất lần này được.
Ninh Khả Nguyệt nạt:
- Hừ! Một đám phế vật! Có mấy người cũng không bắt được!
Ninh Khả Nguyệt trút lửa giận lên người Khởi Cật, bảy vị trưởng lão. Tám người bị chửi cúi gằm mặt không dám hó hé gì.
Trong không gian loạn lưu đen ngòm, có một vệt sáng trong suốt như ngọc chuyển động.
Là Lý Vân Tiêu lấy Giới Thần Bi ra biến dài hơn ba mươi trượng, mấy người ngồi trên nó.
Lý Vân Tiêu nhìn Lâm ngồi khoanh chân trên hư không, mặt hồng hòa, có vẻ khỏa mạnh:
- Lâm đại nhân không bị gì đúng là tốt quá!
Lâm mỉm cười mở mắt ra:
- Đa tạ ngươi trong thời gian này đã giúp đỡ, tiếc rằng đại hạn của ta tới rồi, không đường cứu vãn.
- Cái gì?!
Lý Vân Tiêu, Linh Mục Địch run lẩy bẩy, cùng cảm nhận được gì đó.
Linh Mục Địch khó khăn nói:
- Không... Không lẽ...
Lâm gật đầu, bình tĩnh nói:
- Là hồi quang phản chiếu, không ngờ trước khi ta ra đi còn có thể trợ các ngươi giúp một tay, lòng ta rất vui mừng.
Lý Vân Tiêu đau thương nói:
- Chẳng lẽ không có cách nào thật sao? Dận Vũ cũng sớm vào cảnh giới ngũ suy nhưng vẫn sống đến hiện tại.
Lâm nói:
- Đừng buồn, sinh, lão, bệnh, tử, oán ghét gặp, yêu biệt ly, cầu không được, ngũ thủ uẩn, vốn là tám khổ trên đời, không ai trốn được.
Xán và Trác cùng mở mắt ra, mỉm cười bình yên:
- Có thể làm bạn đại nhân đi đến hiện giờ, hai chúng ta rất vui mừng.
Lý Vân Tiêu kinh kêu:
- Hai vị đại nhân dã...!
Trác nói:
- Hai ta cũng sắp đến đại hạn, còn lại ít thời gian cũng vô nghĩa, không bằng đi cùng Lâm đại nhân, đường hoàng tuyền có bạn cùng.
Lâm khẽ thở dài: