Bảy trưởng lão thấy Lý Vân Tiêu và Linh Mục Địch khoanh tay đứng nhìn thì lòng mừng rỡ, tập trung chú ý vào Quy Khư.
Ninh Khả Nguyệt đứng yên không nhúc nhích trên cao, khoanh tay trước ngực cười cợt nhìn bọn họ bày trận.
Nhưng rất nhanh trên mặt Ninh Khả Nguyệt lộ vẻ ngạc nhiên, không phải trận pháp này lợi hại cỡ nào mà vì bảy người bày trận là một loại quy tắc ngày xưa nàng luyện chế Thiên Niên Nhất Mâu đã khảm trong thánh khí.
Tức là bảy người này lĩnh ngộ quy tắc đó trong thánh khí, dùng hình dạng trận pháp biểu hiện ra ngoài.
Ninh Khả Nguyệt dào dạt hứng thú nói:
- Chậc chậc, không tệ. Từ lúc tiến vào đến hiện tại rốt cuộc thấy vài thứ khiến ta vui mừng.
Bảy người rất nhanh đứng vững các vị trí của mình, thành hình trùy như một mũi tên.
Lực lượng mọi người chồng vào nhau, ánh sáng đỏ nối thành một mảnh, không gian như vằn nước dao động.
Ninh Khả Nguyệt khen thật lòng:
- Không tệ, không tệ, các ngươi nắm giữ lực lượng quy tắc này rất tốt.
Đáy mắt Ninh Khả Nguyệt lóe tia giật mình, nàng kêu lên:
- Đây là...!
Trong không gian dao động mơ hồ có giai điệu truyền ra, dao động hỗn loạn như mặt hồ gợn sóng lại bị bỏ thêm một tảng đá lớn.
Một cây trường cung to lớn trong suốt, như thể bầu trời thu nhỏ ngưng tụ trước mặt bảy trưởng lão.
Lý Vân Tiêu kinh kêu:
- Lực lượng thánh khí!
Lý Vân Tiêu cảm ứng rõ ràng cây trường cung trong suốt là lực lượng Thiên Niên Nhất Mâu thánh khí ngưng tụ ra.
Sắc mặt Ninh Khả Nguyệt trầm trọng nhưng không hoảng loạn, một tay chống cằm nàng trầm ngâm nói:
- Chẳng lẽ Khởi Cật chưa hoàn toàn kiểm soát được thánh khí này?
Ninh Khả Nguyệt mắt lóe tia sáng vỗ tay la lên:
- Nhất định là vậy! Nếu hắn thật sự khống chế được thánh khí thì chẳng cần phái đám lâu la các ngươi ra, dựa vào hắn và lực lượng thánh khí có thể đánh một trận với ta. Hèn gì hắn không ngừng phái người ra thăm dò.