Ninh Khả Nguyệt biến sắc mặt, thu khí thế về ngay, nàng hăm dọa:
- Các ngươi tốt nhất là khôn lên đi, đối địch với ta sẽ không có kết cuộc tốt. Nếu không ta một người giết lên Thiên Vũ Minh, khi đó các ngươi ai ngăn được ta?
Lý Vân Tiêu đảo tròng mắt:
- Ngươi tự phụ thực lực của mình như thế thì chúng ta đánh cuộc đi. Có giỏi thì đến thành Viêm Vũ một chuyến, nếu Thiên Vũ Minh không thể đánh gục được ngươi thì sẽ cho ngươi một vực trong bốn vực. Nhưng nếu ngươi không địch lại phải chết ở thành Viêm Vũ, tộc Nguyệt Đồng thì ta sẽ tiếp tục lưu phóng vào không gian Vô cho ngươi. Có lẽ vô số năm sau sẽ có Nguyệt Đồng cường đại thức tỉnh lại trở về Thiên Vũ giới.
- Hừ! Ngươi nghĩ bổn tọa ngốc sao? Ai thèm đánh cuộc kiểu đó với ngươi?
Ninh Khả Nguyệt cười nhạo:
- Bổn tọa chưa từng cho rằng mình mạnh đến thông thiên. Dù ngày xưa bổn tọa là giới vương cảnh cũng không ngốc cho rằng mình có thể đối kháng với người trong thiên hạ, huống chi hiện tại chỉ là tạo hóa sơ giai. Đối địch với toàn nhân tộc? Ta không ngốc vậy!
Mắt Ninh Khả Nguyệt b*n r* tia sáng lạnh lùng nói:
- Nếu ta muốn đối phó Thiên Vũ Minh sẽ chỉ đơn độc hành động, ngẫu nhiên đánh lén hoặc canh giữ ngoài cửa thành, từng chút một diệt sạch các ngươi!
Lý Vân Tiêu, Linh Mục Địch cùng cảm nhận lạnh lẽo. Quy Khư là cường giả tạo hóa cảnh nhưng bất chấp thân phận nói thẳng muốn chơi đánh lén, ám sát, chẳng những không thấy xấu hổ còn rất đắc ý.
Đối thủ có thực lực, có mưu lược, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn là đáng sợ nhất.
Lý Vân Tiêu, Linh Mục Địch xếp Quy Khư vào hàng đại địch.
Nhưng với lực lượng hiện tại của Thiên Vũ Minh nếu cường giả tạo hóa cảnh đến vẫn đủ sức đánh gục, lại không có thực lực chủ động tấn công bắt giết.
Lý Vân Tiêu, Linh Mục Địch liếc nhau, thấy lo lắng và suy tư trong mắt nhau, sát ý trong đáy mắt.
Với lực lượng hiện tại của bọn họ cộng thêm hai đại yêu trong Giới Thần Bi, Phi Nghê thì đủ sức đánh một trận với Quy Khư.
Bọn họ đang trên bầu trời Nguyệt Đồng chi thành, nếu đánh nhau thì tòa thành thị cũng tiêu đời, thừa dịp tiêu diệt nhiều người Đồng tộc.
Nhưng sát nghiệt này...
Lý Vân Tiêu, Linh Mục Địch nghĩ đến tàn sát ức vạn sinh linh thì không nhịn được rùng mình.
Ninh Khả Nguyệt không biết ý tưởng của hai người, lạnh lùng nói: