Lý Vân Tiêu rùng mình, hắn nghĩ ngay đến then chốt vấn đề.
- Đương nhiên rồi!
Ninh Khả Nguyệt ngạo nghễ nói:
- Đồng tộc ta vốn là một trong chủng tộc mạnh nhất Thiên Vũ giới, nên hưởng thụ tài nguyên Thiên Vũ giới!
Lý Vân Tiêu nói:
- Những Nguyệt Đồng sống trong thánh khí mấy chục vạn năm, bọn họ có thể thích ứng quy tắc bên ngoài không? Có lẽ ở lại trong không gian thánh khí mới là lựa chọn tốt nhất.
- Hừm hừm!
Ninh Khả Nguyệt lạnh lùng liếc hai người:
- Ta quá hiểu ý đồ của các ngươi. Đồng tộc hiện thế sẽ xung đột về mặt tài nguyên với nhân loại. Hiện tại nhân loại bàn cứ đại lục, yêu tộc cũng tránh sang một góc, nên không muốn có tộc khác đến cướp đoạt tài nguyên. Nhưng các ngươi đừng quên trên đời này vốn là cường giả làm vua, thời gian tộc Nguyệt Đồng chúng ta xưng bá đại lục không ngắn hơn nhân tộc các ngươi.
Linh Mục Địch trầm giọng nói:
- Dù ngươi nói không sai nhưng triều lưu lịch sử quá khứ là quá khứ. Nếu bỗng nhiên xuất hiện một tòa thành dị tộc lớn, ta sợ cường giả trong thiên hạ sẽ không cam lòng, khi đó có huyết chiến. Có lẽ ngươi tìm bao nhiêu cách giữ lại huyết mạch Nguyệt Đồng từ nay tuyệt chủng.
- Vớ vẩn!
Ninh Khả Nguyệt nổi giận nói:
- Hay ngươi cho rằng nhân tộc sẽ đánh lại tộc ta?
Linh Mục Địch nói:
- Nếu thánh khí này là ngươi tạo ra thì tất nhiên không siêu thoát khỏi quy tắc thánh khí được, đẳng cấp không gian thấp hơn Thiên Vũ giới. Vậy thì thực lực cường giả trong đó thấp hơn bình thường là cái chắc.
Ninh Khả Nguyệt gật đầu nói:
- Ngươi nói đúng, nhưng ngươi đừng quên điều này. Mười vạn năm nay Thiên Vũ giới không có quy tắc thập phương, nơi này thì có. Tức là cường giả thần cảnh trong Thiên Niên Nhất Mâu chưa từng đứt đoạn bao giờ!
Lý Vân Tiêu, Linh Mục Địch lặng thinh. Quy Khư nói đúng, lúc trước đụng phải hơn mười con chim bay cá nhảy đều là Vũ Đế cao giai.