Ninh Khả Nguyệt gật đầu nói:
- Ta hiểu lòng trung thành của ngươi, nhưng vẫn còn một chuyện ta nghĩ không ra. Đó là Nguyệt Đồng trong mắt Lý Vân Tiêu không phải nhi tử của ta, chuyện này là sao? Dường như trước khi nhi tử cuẩt chết đã tách một phần bản thân ra nên thực lực mới giảm mạnh, nếu không thì không đến nỗi bị một người cảnh giới vũ đạo bình thường khống chế. Cho nên ta muốn hỏi là ngươi có biết nhi tử của ta đã chết như thế nào không?
Thiên Tư sắc mặt khó xem nói:
- Cái... Này... Thuộc hạ không biết!
Thiên Tư cắn răng chối:
- Thuộc hạ luôn ở trong Địa Lão Thiên Hoang, chưa từng rời đi, làm sao biết chuyện bí ẩn như vậy?
Ánh mắt Ninh Khả Nguyệt lạnh băng, nhếch mép, ngoắc tay:
- Ta tin ngươi, lại đây.
Thiên Tư ngược lại thụt lùi mấy bước, mặt tím lịm hơn gan heo.
Ninh Khả Nguyệt lạnh lùng hỏi:
- Ngươi làm vậy là sao?
Mặt Thiên Tư không chút máu:
- Thân phận thuộc hạ thấp hèn, không dám đứng bên cạnhđại nhân.
Bốn phía yên lặng kỳ đị, chỉ còn lại tiếng gió thổi cát vàng vèo vèo.
Lý Vân Tiêu, Linh Mục Địch nghe ra manh mối, biết giữa hai người có vấn đề, tiết lộ rất nhiều thông tin.
Lý Vân Tiêu thầm giật mình, hắn nhớ đến lời lúc trước Ninh Khả Nguyệt nói. Sau khi Quy Khư trầm tịch thì dưới vòm trời chỉ có lại một Nguyệt Đồng, Thần Kỹ Thiên Khuyết của Lý Vân Tiêu lấy từ thành Hồng Nguyệt, do thành chủ cũ truyền xuống. Có được Nguyệt Đồng là trong Địa Lão Thiên Hoang.
Trong lòng Lý Vân Tiêu đã có suy đoán đại khái, thành chủ thành Hồng Nguyệt lúc trước, ít ra có một đời thành chủ là bị nhi tử Quy Khư nhập xác, để lại Thần Kỹ Thiên Khuyết để sau này gọi Quy Khư.
Không biết Nguyệt Đồng đời đó tại sao chết đi, phân liệt ra một hậu đại từ cơ thể mình tức là con trong mắt phải của Lý Vân Tiêu. Suy luận tiếp theo Nguyệt Đồng trong mắt phải Lý Vân Tiêu là cháu của Quy Khư.