- Đúng vậy!
Mắt Khúc Hồng Nhan bắn tia tàn nhẫn lạnh lùng nói:
- Tất cả hợp sức lại đừng nói kết giới của Vô, dù là Vô cũng đánh chết nó! Giết Vô trước rồi giết Quy Khư!
Linh Mục Địch lo lắng nói:
- Hiện tại ta sợ nhất chính là phá kết giới có khi nào gây ảnh hưởng cho Lý Vân Tiêu không? Hiện tại Lý Vân Tiêu chỉ phối hợp Quy Khư thi triển nghi thức, mạng sống không bị gì. Nếu chúng ta l* m*ng phá hỏng nghi thức có khi nào gây ra hậu quả nghiêm trọng? Không ai biết.
Khúc Hồng Nhan quan tâm bị loạn, la lên:
- Chẳng lẽ mặc cho bọn họ hoàn thành nghi thức sao?
Linh Mục Địch gật đầu nói:
- Hiện giờ cũng chỉ đành vậy. Xem mục đích hiện tại của Quy Khư có lẽ chỉ để triệu hồi tộc nhân của mình, không mang nhiều ác ý với Lý Vân Tiêu. Chúng ta chỉ cần chuẩn bị tốt, chờ bọn họ kết thúc nghi thức liền cứu Lý Vân Tiêu, sau đó xử lý Quy Khư và Đồng tộc.
Ba Mộc cũng gật đầu nói:
- Mục Địch đại nhân phân tích cực kỳ có lý. Đồng tộc quá đáng sợ, nếu triệu hoán trở về làm ác sẽ là tai nạn không thua gì ma kiếp.
Linh Mục Địch nói:
- Đúng vậy! Nên phải cứu Lý Vân Tiêu, cũng diệt Đồng tộc.
Linh Mục Địch ra lệnh:
Mọi người chuẩn bị sẵn sàng chờ lệnh, nếu có gì khác lạ liền hành động!
Mọi người đồng thanh kêu lên:
- Tuân lệnh!
Ai nấy ngồi xếp bằng trên cao tĩnh tâm điều dưỡng, chờ đợi chiến đấu.
Mấy ngày qua đi, ánh sáng đỏ đằng trước có thay đổi.
Trong phạm vi mấy trăm trượng lan ra xa mấy ngàn trượng, cột sáng đâm rời trở nên mỏng dài có dấu hiệu tan biến.
- Sắp kết thúc sao?
Mọi người giật mình vội cảnh giác bay hướng ánh sáng đỏ.
Giờ phút này trong ánh sáng đỏ thân hình ba người từ mơ hồ dần biến rõ ràng. Ánh sáng đỏ như liễu rũ bốn phía, như mộng như ảo hoa mắt người.