- Ha ha ha!
Thiên Tư nhe răng cười nói:
- Ngươi không nghe rõ lời ta đã nói lúc trước sao? Nguyệt Đồng trong không gian này chỉ còn lại ngươi và Quy Khư đại nhân, chỉ là ‘không gian này’.
Lý Vân Tiêu nghĩ đến điều gì, giật mình ngước đầu nhìn hắc ám giáng lâm đầy trời, kinh hoàng kêu lên:
- Ý ngươi là trong không gian Vô còn có Nguyệt Đồng tồn tại?!
Lời thốt ra, mọi người hiểu ngay, rất là hoảng hốt.
Bọn họ khó tin nhìn bầu trời.
Ninh Khả Nguyệt nói:
- Có lẽ có, lẽ đã không còn. Ngày xưa bị cường địch tổn hại nặng, sợ liên lụy nguyên tộc quần nên chuyển toàn tộc nguyệt đồng vào không gian vô, vậy thì kẻ thù sẽ không tìm thấy. Ta bị thương quá nặng đành ngụy trang hóa đá chì mvào ngủ say, những chuyện về sau thì để Thiên Tư và nhi tử của ta, tức nguyệt đồng trong mắt phải của ngươi giải quyết.
- Nguyệt Đồng này là nhi tử của ngươi?
Lý Vân Tiêu nghe mà toát mồ hôi lạnh ròng ròng. Lưu phóng người một tộc đi hư không Vô, ý tưởng này to gan vô cùng.
Lý Vân Tiêu kinh sợ hỏi:
- Kẻ thù của ngươi là ai mà có lực lượng cường đại như vậy? Nếu hiện tại tu vi của ngươi rớt rất nhiều vậy ngày xưa ít ra cũng là đỉnh tạo hóa cảnh đi?
Ninh Khả Nguyệt cười nói:
- Bổn tọa ngày xưa là cường giả giới vương cảnh, người tổn hại ặng ta nói đến cũng trùng hợp, ngươi biết người đó, là Dận Vũ chân long.
- Cái gì?!
Mấy tin tức cái sau bom tấn hơn cái trước, khiến người trợn mắt há hốc mồm.
Ninh Khả Nguyệt nói:
- Thiên địa chân long chính là đứng đầu vạn linh, đắc tội hắn thì trong thiên hạ này còn đất nào cho Đồng tộc ta sống? Bất đắc dĩ đành ra hạ sách này.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
- Dận Vũ xuất hiện đã lâu, tại sao ngươi không giết hắn báo thù ngày xưa đi?
Ninh Khả Nguyệt cười nói:
- Nhiều năm qua đi, nói ta không có oán khí là không thể. Nhưng so với giết Dận Vũ thì để Đồng tộc trở về Thiên Vũ giới mới quan trọng hơn. Thêm nữa nhìn vương giả ngày xưa không ai bì nổi biến thành chó, bị người đánh tơi tả trốn chui trốn nhủi thú vị hơn giết hắn nhiều.