Năm người run rẩy ra khỏi ảo cảnh.
Nháy mắt thay đổi tình cảnh khiến năm người khó chịu.
Thiên Tư vọt ngay tới bên cạnh Bàn Nghị, ngay khoảnh khắc gã ra khỏi ảnh cảnh thì chém lưỡi dao xuống.
Rầm!
Bàn Nghị hết hồn không kịp né, đành giơ tay đỡ. Chiến qua sắc bén chém vào cánh tay Bàn Nghị bắn ánh sáng kim loại tung tóe.
Máu dọc chảy theo chiến qua nhỏ xuống mặt đất.
Thiên Tư biến sắc mặt nói:
- Thân thể hư quang cảnh!
Thiên Tư rót tất cả sức mạnh vào chiến qua.
Xoẹt!
Chiến qua xoay tít trong tay cắt đứt cánh tay Bàn Nghị, tay cụt bay lên trời.
Chiến qua xoay vòng hướng thẳng cổ họng Bàn Nghị.
Tay Bàn Nghị bị đau nhưng cơn đau khiến gã tỉnh táo hoàn toàn. Tay phải Bàn Nghị bắt ấn điểm vào chiến qua.
Bùm!
Hai người cùng bị phản lực thụt lùi mấy bước.
Bàn Nghị cau mày nhìn tay trái đã bị chặt cụt, nhíu chặt mày.
Lần đầu tiên từ trước đến nay Bàn Nghị bị thương nặng như vậy.
May mắn tổn thương tay chân kiểu này có thể mọc lại, không sợ gì.
Bốn người khác tỉnh táo khỏi huyễn thuật nhưng vẻ mặt mệt mỏi, người bị thương ở mức độ khác nhau.
Mạch vốn mạnh nhất nhưng lại bị thương nặng nhất, nửa người đẫm máu không ngừng nhỏ xuống. Sắc mặt Mạch lạnh băng, độc ác và kinh sợ nhìn Ninh Khả Nguyệt chằm chằm.
Những người khác hút ngụm khí lạnh, sống lưng lạnh lẽo.
Cố Thanh Thanh tức giận quát:
- Nhanh chóng giết ả! Yêu thuật của người này quá mạnh!
Không cần Cố Thanh Thanh kêu, huynh đệ Liêu gia, Mạch đã tấn công. Ảo cảnh vừa rồi quá đáng sợ, nếu lại đến lần nữa thì không ai chắc mình có thể sống ra ngoài.
Bốn người hợp sức vây công nhưng Ninh Khả Nguyệt không hề hốt hoảng, cười cười nhảy ra sau kéo giãn khoảng cách với bốn người.
Ninh Khả Nguyệt cười nói:
- Lý Vân Tiêu, thực lực của ngươi lợi hại hơn ta nghĩ, có thể tránh thoát khỏi kết giới đại huyễn thuật của ta, là vì tu luyện ma công sao? Chậc chậc, ma công quả nhiên không giống bình thường.