Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Nói rất đúng. Nhưng đại nhân cảm thấy đó sẽ là yêu cầu ‘bình thường’ sao?
Đột nhiên một giọng nữ nhân vang bên tai mọi người:
- Ha ha ha! Đừng nghĩ xấu về ta như vậy, thật ra yêu cầu của ta rất bình thường.
Mọi người hoàn toàn biến sắc mặt.
Với thực lực của bọn họ thế nhưng không phát hiện có người.
Hoang và Ngải mắt tràn đầy giật mình, tin tưởng lời đám người Lý Vân Tiêu đã nói hơn.
Lý Vân Tiêu giận dữ gầm lên:
- Quy Khư!
Kình khí mất kiểm soát nổ tung trong đại điện, Lý Vân Tiêu vọt ra ngoài trước.
mấy người khác theo sau.
bên trên đại điện, dưới không trung vạn dặm, hai bóng người đơn độc đứng.
Hoang, Ngải thầm giật mình. Cả ảo cảnh không chỉ là không gian độc lập còn có phòng ngự kết giới cực mạnh. Nếu yêu tộc không mở cấm chế, cưỡng ép tiến vào sẽ gây xao động.
Nhưng trong ảo cảnh vẫn gió êm sóng lặng, chẳng có một chút dập dờn.
Hoang tức giận quát:
- Các ngươi vào bằng cách nào?!
Hoang là hoàng của vạn yêu, lúc này gã phải đứng ra.
Tiếng rống của Hoang thế mới dẫn đến yêu tộc trong ảo cảnh náo động, nhiều cường giả bất chợt phát hiện bóng dáng Ninh Khả Nguyệt, Thiên Tư, từ bốn phương tám hướng tụ tập lại bao vây hai người này.
Lý Vân Tiêu luôn nhìn chằm chằm hai người, không nhúc nhích, như hóa thạch từ ức vạn năm. Thù hận khắc cốt minh tâm khiến người đau nhói lòng.
Thiên Tư cười khẩy nói:
- Xì, chúng ta lặng lẽ đi vào không tốt sao? Hay muốn đại sát một trân, xử lý hết đám lâu la này ngươi mới vừa lòng?
Hoang giận run:
- Ngươi...!
Nhưng nghĩ đến Lý Vân Tiêu e ngại hai người này thì không dám l* m*ng, Hoang nghiền răng nói:
- Nếu khi hai vị tiến vào thông báo một tiếng thì ta sẽ càng vừa lòng!
Lý Vân Tiêu quay đầu lại, nói:
- Yêu Hoàng đại nhân, kêu những thuộc hạ vũ trụ xuống đi, không thì chẳng khác gì tặng cái chết.