Đáng tiếc Lý Vân Tiêu không có thời gian, chỉ có thể tuyển chọn cách bạo lực này. Hơn nữa vì bảo đảm đột phá thành công nên Lý Vân Tiêu nuốt luôn hai viên thần đan, loại hình đan lực dao động hơi bị nhẹ nhàng.
Nhưng dù vậy cũng trướng căng thân thể hư quang cảnh tròn quay như quả bóng.
Ma Chủ Phổ ngây người, cười to bảo:
- Ha ha ha! Ngươi thật liều mạng, có khi nào nổ cái bùm không? Bổn tọa rất mong chờ.
Lý Vân Tiêu cũng hơi hối hận, dược tính của hai viên đan dược quá mạnh trùng kích nhau trong người hắn, nội tạng sôi sục sắp chín.
Đoan Mộc Hữu Ngọc giật mình nói:
- Một lần hai viên, ăn quá nhiều.
- Ta biết, khó chịu quá.
Người Lý Vân Tiêu tròn xoe, khi hắn nói chuyện miệng phun ra các linh khí như con rắn.
Người Lý Vân Tiêu biến to mấy lần rồi chững lại, giữ thể tích nhất định.
Ánh mắt Dận Vũ âm trầm, gã biết Lý Vân Tiêu đã kiểm soát được bước đầu.
Dận Vũ cười khẩy nói:
- Không ngờ không bị nổ tan xác, quang minh lưu ly thân Hiểu Phong Tàn quả nhiên có chút tài. Để bổn tọa trợ ngươi giúp một tay đi.
Dận Vũ lắc người từ thân thể thủy long thuấn di xuống xuất hiện trước mặt Lý Vân Tiêu, một kiếm đâm vào bụng hắn.
Lý Vân Tiêu đã mập tới nỗi không thấy bụng của mình, nhưng thần thức quét qua nhận ra nguy hiểm, một tay bắt ấn đẩy sau lưng. Hai luồng sáng vàng bay nhanh tới.
Là lục đinh lục giáp, một con ra đấm, một con biến chưởng chém vào chân ngã vô tướng.
Bùm!
Quyền chưởng hai khôi lỗi đánh vào kiếm, thoáng chốc bị đánh bay.
Kiếm khí Dận Vũ vung lên đuổi theo.
Mười sáu khôi lỗi lục đinh lục giáp khác cùng bay tới bao vây Dận Vũ, cùng công kích.
Bùm!
Một chiêu mạnh mẽ qua đi, Dận Vũ biến sắc mặt nhảy lên cao, cầm kiếm lắc người trên không trung trở lại trên người thủy long.