Long Thủ nói:
- Đại nhân nói chí phải, với lòng kiêu ngạo của long tộc thì dù tự bạo hồn phách cũng không dễ dàng bị người khuất phục làm đồ bổ cho người khác.
Dận Vũ gật đầu, mắt hấp háy tia sáng:
- Chỉ mong là vậy, mong rằng trước khi chết nghịch tử giữ lại chút tôn ngiêm của long tộc ta. Hừ, chết thảm trong tay nhân loại, mặt toàn long tộc bị hắn làm mất hết.
Ánh sáng đen phá giới và nhiều hải tộc công kích tạc Hải chi sâm lâm lỗ chỗ, hoàn toàn không ra hình dạng.
Hải Thần điện rung bần bật bắt đầu tan rã.
Những khớp nối cấu thành đại điện từng cái hóa thành ánh sáng vàng bay ngược.
Cả thần điện như bị phóng to gấp mấy chục, trăm lần. Không gian Hải chi sâm lâm bị ánh sáng thần điện đè xuống nỏ cái bùm.
Tất cả nguyên tố biển, đấ,t không đều vỡ nát. Trong đáy biển, một kim điện mông lung hiện ra đè ép ngàn vạn dặm nhìn thấy cuối.
Nhưng cung điện này toàn do ánh sáng vàng trong suốt ngưng tụ ra, ngăn cách với nước biển.
Tộc thâm uyên, các bộ tộc hải tộc bị hư quang thần điện bao phủ.
Giờ phút này người hai phe đụng mặt nhau, trợn tròn mắt nhìn, ghét nhau cya đắng.
Trong hư quang đại điện hiếm khi tĩnh lặng lại, mọi người nín thở nhìn nhau.
Dận Vũ kinh kêu:
- Thần điện hư hóa? Ha ha ha, xem ra Hải Thần điện chỉ có thế là cùng.
Lý Vân Tiêu lườm Dận Vũ:
- Hải Thần điện như thế nào liên quan gì ngươi? Lo cho chính mình đi!
- Ngươi...!
Dận Vũ nổi giận nói:
- Ta không đấu võ mồm với ngươi, dù sao hôm nay các ngươi đềup hải chết!
Dận Vũ đảo tròng mắt quát to:
- Nghịch tử của ta đâu?
Ba Mộc thở dài:
- Tù đã hồn hóa ngàn vạn, quay về thiên địa.
- Hồn hóa ngàn vạn!?
Dận Vũ vừa kinh vừa giận mắng:
- Nghịch tử này quả nhiên ích kỷ cực đoan, thà chết cũng không chịu để lại long hồn! Dận Vũ ta cả đời kiêu hùng sao sinh ra nhi tử bại hoại như vậy!