Dận Vũ xì cười:
- Như thế nào, giờ phút này mới hiểu chính mình nhỏ bé sao? Các vị con kiến.
Lý Vân Tiêu mở miệng nói:
- Không phải tồn tại càng lâu càng ghê gớm. Theo ta thì trong Tứ Hải có rất nhiều chủng tộc sâu xa hơn hai tộc các ngươi nhiều. Ví dụ tôm, cua, rùa, cáp này nọ, chúng nó sống lâu hơn xa hai vị. Nói tóm lại vẫn là các ngươi ếch ngồi đáy giếng.
Mọi người ngây ngẩn.
Ba Long kinh ngạc nói:
- Lời này rất có đạo lý, tuy rằng có chút không đúng nhưng ta không tìm được kẽ hưởp hản bác.
Phi Nghê cười nói:
- Hoàn toàn không cãi lại được.
Lý Vân Tiêu cười:
- Nếu muốn bình chọn vua Tứ Hải thì nên chúng nó mới đúng. Nhanh chóng tìm vua Tứ Hải của các ngươi đi, đừng léo nhéo ở đây!
Quảng Pháp khẽ hừ chắp tay nói:
- Chân Long đại nhân, Lý Vân Tiêu rất giỏi đấu miệng lưỡi, tuyệt đối đừng bị hắn kéo vào vòng.
Dận Vũ sắc mặt âm trầm gật đầu nói:
- Ta hiểu, ta cũng lĩnh giáo qua rất nhiều lần.
Dận Vũ châm họcc:
- Lý Vân Tiêu, cho dù ngươi thắng miệng lưỡi, thì sao? Thua mạng rồi có được kh*** c*m không?
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
- Ta cũng không muốn đấu võ mồm với ngươi, nói thẳng đi, hôm nay ý của các ngươi sao?
Dận Vũ trào phúng:
- Ha ha, như thế nào, ngươi sợ?
Dận Vũ lạnh lùng nói:
- Vừa rồi không phải muốn lấy mạng bổn tọa sao? Giờ muốn cầu hòa?
Lý Vân Tiêu cười mắng:
- Cầu hòa cóc khô, giỏi thì đừng chạy, hôm nay phải giết ngươi! Một đám đến lấp đầy biển có gì đắc ý? Nhìn khắp Hải chi sâm lâm có người nào không đủ sức diệt các ngươi trong tích tắc?
Dận Vũ tức xì khói, nhưng gã hiểu lực lượng vương tộc Tứ Hải quá yếu. Dù Dận Vũ còn lá bài tẩy thủy long nhưng chỉ dựa vào sức mạnh lực lượng không đủ để đối kháng Hải chi sâm lâm.