Lúc trước Ba Mộc nói điều kiện đối với Tù là nhục nhã, nhưng gã không ngờ hiện tại tự mình nêu ra điều kiện có tính chất vũ nhục nhưng đối phương phớt lờ.
Đối phương không phải nên mừng như điên đồng ý sao?
Lòng tự tôn long tộc của Tù bị Lý Vân Tiêu nghiền nát.
Giận dữ, xấu hổ, tức tối làm Tù không kịp trở tay bị Bàn Nghị đánh trúng lồng ngực, phun ra bãi máu, bị đánh bay ra ngoài.
Giao Nữ giật mình kêu lên:
- Tù đại nhân!
Bản thân Giao Nữ bị Cố Thanh Thanh bám chặt không rảnh giúp đỡ.
Nhưng giờ phút này chẳng lo được nhiều, Giao Nữ đánh bậy một chiêu đổi lấy khoảnh khắc bay hướng Tù. Giao Nữ chém một thủ đao vào Bàn Nghị.
Rầm!
Bàn Nghị nhẹ nhàng đỡ, lật tay chộp cánh tay Giao Nữ lại. Lực lượng hư quang cường đại áp chế, bùm một tiếng chấn chân nguyên hộ thể.
Giao Nữ phun ngụm máu:
- Phụt!
Nguyên cánh tay Giao Nữ mất tri giác, hoàn toàn bị Bàn Nghị chế ngự.
Giao Nữ hét to:
- Tù đại nhân, trốn mau!
Mặt Tù tái nhợt căm hận liếc Lý Vân Tiêu, xoay người bỏ trốn.
Cố Thanh Thanh xì cười đuổi theo:
- Dựa vào nữ nhân liều mạng đổi lấy cơ hội chạy trốn, ngươi mặt dày thật.
Ba Mộc luôn ngồi trên đài sen pháp hoa đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn hư không Hải chi sâm lâm, đôi mắt kinh ngạc.
Lý Vân Tiêu dường như cảm ứng được cái gì, quát to:
- Mau giết Dận Vũ!
Ngoài hư không đột nhiên hiện ra vài lực lượng cực kỳ cường đại xuất hiện cùng lúc.
Xán, Trác cũng cảm nhận được, vội vàng công kích.
Hai kình phong to lớn nổ tung hóa thành khí cực kỳ sắc bén ập đến.
Dận Vũa cũng phát hiện người ngoài hư không, gã liều mạng thi triển ra long vực rít gào:
- Cứu ta!
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hai dòng khí sắc bén đánh vào long vực, vảy rồng trên người Dận Vũ nát vụn từng mảnh, nhiều máu chảy ra.