Ba Mộc mỉm cười nói:
- Thái Dương chân quyết chỉ là thù lao giúp ngươi, hai bên trao đổi đồng giá, không nói gì dến tình cảm. Dù có thì khi ngươi đánh lén ta cũng đã thành mây khói.
Tù gật đầu nói:
- Được rồi. Lúc trước ngươi bị Ma Chủ Phổ kiềm chế, thành nô thành phó, nếu ta không cho ngươi Thái Dương chân quyết để ngươi thoát khỏi thân nô thì đã không có Hải Thần ngày xưa, và truyền thừa của Ba gia. Ngươi vì ta phong ấn thân thể, bảo quản đến nay xem như thực hiện khế ước. Bây giờ trả thân thể cho ta được chưa?
Lời thốt ra khiến người xung quanh kinh sợ.
Mọi người nhìn hướng Ba Mộc.
Lòng Lý Vân Tiêu dậy sóng thần. Hải Thần ngày xưa lại là nô của Ma Chủ, cứu Hải Thần là Thái Dương chân quyết và chân long tam tử.
Đầu óc Lý Vân Tiêu xoay chuyển nhanh, vừa kinh sợ vừa mừng như điên, kích động đôi tay run rẩy.
Nếu Ba Mộc có thể thoát khỏi thân phận ma nô vậy Hoa Thiên Thụ cũng có thể, những vũ giả bị ma công tiêm nhiễm càng khỏi phải nói!
Vẻ mặt Dận Vũ, Phong Yếu Ly quái dị, bọn họ không biết bên trong còn có ẩn tình này.
Ba Mộc cười nói:
- Nãy đã nói rồi, sau khi ngươi đánh lén ta thì hiệp ước hai bên ký cũng mất. Nhưng bây giờ ta vẫn có thể cho ngươi con đường nà, đi tham gia Thiên Vũ Minh, lập tâm thề theo Lý Vân Tiêu.
- Không thể nào!
Tù tức giận nói:
- Ta đường đường là long tộc, cường giả số ít xuyên suốt xưa nay. Ngươi kêu ta nghe lệnh một nam nhân loại, đi theo làm tùy tùng hầu hạ thì táoóng còn ý nghĩa gì?
Ba Mộc nói:
- Thôi thì cho lời thề này một kỳ hạn thì sao? Chỉ năm trăm năm.
Lý Vân Tiêu biết Ba Mộc xem trọng hắn cũng vì ma kiếp, Ba Mộc hy vọng lung lạc thêm lực lượng. Lý Vân Tiêu tăng nhiều hảo cảm với Ba Mộc.