Có thể cưỡng ép đoạt xá nhưng cần tốn thời gian xóa bỏ ý chí Lãnh Đồng, lại còn phải thích ứng thân thể mới, khó làm xong trong thời gian ngắn.
Nếu đối phương tự nguyện hiến thân thì khác hẳn.
Miễn đối phương thật lòng thật dạ, dùng linh hồn dẫn đường Tù vào người thì có thể tiếp nhận thân hình này trong thời gian nhanh nhất.
Lãnh Đồng đặt quyết tâm, thở hắt ra lạy dài hướng Tù:
- Được, ta đồng ý! Vì đại nhân nguyện óc não đổ đầy đất!
Tù thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói:
- Ngươi vĩnh viễn là thuộc hạ trung thành nhất của ta, ta chắc chắn sẽ đối xử tốt với thân thể của ngươi.
Tù đưa tay qua, hai ngón tay khép lại điểm nhẹ vào con mắt dựng đứng của Lãnh Đồng.
Lãnh Đồng cảm giác ngón tay Tù lạnh lẽo dính mồ hôi dán lên.
Tù nói:
- Vứt bỏ hết thảy tạp niệm, nghênh tiếp long hồn của ta!
Lãnh Đồng nhắm đôi mắt lại, từng luồng sáng trắng từ người Tù bay lên đều ùa vào cơ thể Lãnh Đồng.
Giao Nữ đứng một bên hộ pháp, cẩn thận đề phòng mọi người, đặc biệt là Dận Vũ.
Dận Vũ cứng rắn đỡ một kích làm vảy rồng rơi một mớ, giờ người đầy máu từ xa gượng đứng dậy, sắc mặt âm trầm và giận dữ.
Trên quảng trường không có bất cứ thanh âm, hết thảy thinh lặng.
Trừ Lý Vân Tiêu và số ít người ra đa số không biết chuyện Tù với Lãnh Đồng, tò mò nhìn bọn họ dính sát vào nhau, cảm giác thú vị.
Phi Nghê nhỏ giọng hỏi:
- Phu quân, Tù đã chết sao?
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
- Đang đoạt xá thân thể của tên mắt dựng đứng.
- Cái gì?!
Mấy người xung quanh hết hồn,d dã hiểu.
Sắc mặt Dận Vũ âm trầm lau máu dính khóe môi, lạnh lùng nói:
- Đòn vừa rồi coi như ta thua, bây giờ ngươi đoạt xá còn kịp không?
- Đứng lại, đừng tới đây!
Tay Giao Nữ lại hiện ra roi bạc, tư thế bảo vệ che trước mặt Tù và Lãnh Đồng, bộ dạng quyết tâm sống chết.