Thái Du Hồng Trần quyết vỗ vào bóng đen, Quỷ Mã tộc lùn bị chấn văng ra.
Hai người cùng thụt lùi mấy bước, lực lượng ngang nhau.
Bóng đen khác lượn vòng trên cao đánh lén hướng Phi Nghê.
Phi Nghê cười lạnh một tiếng, hai tay giương ra bay đi.
Tư thế nhẹ nhàng như chim phượng về tổ, lượn vòng trong rừng.
Tuy chạy trốn nhưng Phi Nghê biểu hiện nhẹ nhàng, rất là tiêu dao.
Quỷ Mã tộc vạm vỡ thì đánh hụt, mặt xanh mét khẽ hừ đuổi theo.
Lý Vân Tiêu nhìn Tù đứng phía xa, xì cười giễu cợt:
- Xem ra không cần Hải Thần đại nhân ra tay thì thế cục đã đảo ngược.
Thật ra trong lòng Lý Vân Tiêu rất lo âu, có Xán và Trác tham chiến chỉ có thể nói thế ụcc tốt hơn một chút, nhưng nếu cứ đánh tiếp e rằng thua nhiều thắng ít.
Nên Lý Vân Tiêu cố ý châm chọc làm Tù rối loạn, do đó tìm ra sơ hở của gã.
Quả nhiên Tù biểu tình cực kỳ khó xem.
Không phải vì Lý Vân Tiêu châm chọc có hiệu quả mà do đối thủ Tù e ngại nhất, Ba Mộc chưa ra tay. Ba Mộc như hòn đá đè nặng ngực Tù.
Tù không nhịn được nữa:
- Ba Mộc, mười vạn năm đã qua, lại cho ta lĩnh giáo cao chiêu của ngươi đi!
Tù bay lên cao, ánh sáng xanh trên người biến ra hình rồng gầm rống xông lên.
- Muốn chiến với Ba Mộc tiền bối phải qua ải ta đã!
Lý Vân Tiêu lắc người biến thành tia chớp lao nhanh thoáng chốc xuất hiện bên dưới thanh long, kiếm vung lên cao.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!
Tiếng không gian xé rách liên tục vang dưới Kiếm Thương Trảm Hồng.
Kiếm cương đón gió hóa thành kiếm hình trắng mênh mông chém hướng thanh long.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Thanh long bị kiếm quang đánh nát, kiếm hình cũng đột nhiên nổ tung.
Lý Vân Tiêu bị long uy trùng kích, khí huyết cuồn cuộn bay ngược ra xa mấy trăm trượng dể tiêu trừ trùng kích.