Một log phù nổ tung trong không trung, thiên địa chững lại, hóa thành vuốt rồng to lớn giáng xuống.
Con ngươi Lý Vân Tiêu co rút, hàng loạt động tác Tù làm hắn bắt giữ điều gì đó.
Lý Vân Tiêu kinh kêu:
- Ta hiểu rồi!
Ăm móng vuốt rồng như cột to thông trời xoay tròn trong phạm vi, có màu khác nhau, toát ra lực lượng ngũ hành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.
Ngũ hành vận chuyển, sinh sôi không dứt, lực lượng cường đại sinh diệt với nhau, diễn biến thiên địa!
Lý Vân Tiêu chỉ cảm thấy một phơng thế giới sụp xuôgs, người hắn b*n r* ánh sáng vàng lưu ly đau khổ đối kháng lại uy năng thế giới.
- A! Ngươi hiểu cái gì?
Mắt Tù lóe tia khinh miệng, nhìn Lý Vân Tiêu như xem con kiến.
Sáu tay Lý Vân Tiêu bắt ấn, mười hai luồng sáng vàng b*n r* từ người hắn, Đô Thiên Thần Sát Trận đột nhiên mở ra, ánh sáng vàng mông lung bay lên từ tay mười hai khôi lỗi nối thành một mảnh, mở ra một thế giới.
Tù nheo mắt lại, nét mặt kinh sợ:
- Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát Trận? Đây là... Khôi lỗi tâm luyện!?
Lực lượng ngũ hành của Tù sinh sôi không dứt trong lòng bàn tay diễn biến thế giới, vốn tràn đầy niềm tin sẽ đè Lý Vân Tiêu nát bấy.
Nhưng mười hai kim nhân ra, kết giới đại trận tựa như một tòa Kim Chung Tráo chặn lại lực lượng ngũ hành không ngừng vang tiếng nổ.
Lý Vân Tiêu thở phào, lạnh lùng nhìn Tù:
- Thân xác này không phải của ngươi!
Tù còn đang giật mình vì trận pháp lục đinh lục giáp nghe thế xoay người lại, khóe miệng nhếch cao.
Tù cười khẩy nói:
- Không uổng là Diệu Pháp Linh Mục, quả nhiên bị ngươi nhìn ra chút manh mối.
Lý Vân Tiêu trả đũa, hắn trào phúng nói:
- Hồn phách của ngươi là tồn tại tạo hóa cảnh, thân thể thì chỉ có hư quang cảnh, nên thực lực nằm giữa tạo hóa và hư cực. Không uổng là phụ tử, giống y như phụ thân của ngươi. Ngày xưa phong cảnh bao nhiêu cuối cùng thân thể tổn hại, chỉ có thể bám xác người kéo dài hơi tàn. Nhưng ngươi tốt số hơn Dận Vũ, ít ra lực lượng linh hồn chưa giảm bớt. Phụ thân của ngươi thì hồn phách, tu vi rớt xuống chẳng ra cái gì.