Dọc đường đến đây hải tộc bị tàn sát sạch trong Hải chi sâm lâm, nhưng Hải Hoàng Điện không biết đối phương là ai?
Tổ Á nói:
- Chỉ biết là có rắc rối to, nhưng . . .
Tổ Á cười khổ bất đắc dĩ lắc đầu:
- Nhưng Hải Hoàng đại nhân không để bụng chuyện này.
Lý Vân Tiêu biết tâm tính tiêu cực của Hải Hoàng Ba long, hắn nói:
- Chúng ta đi gặp Hải Hoàng đại nhân trước đã.
Tổ Á liếc đám người đứng cạnh Lý Vân Tiêu, thầm hết hồn. Khí thế đám người này như vực sâu, hoàn toàn nhìn không thấu chi tiết.
Chỉ có huynh muội Đoan Mộc là Tổ Á từng gặp, nhẹ gật đầu chào.
Huynh muội Đoan Mộc chắp tay, gật đầu chào lại ngay.
Đoan Mộc Hữu Ngọc nói:
- Gần đây tinh thần ta không yên, suy đoán Tứ Hải xảy ra chuyện, không ngờ có thật.
Tổ Á hiểu ra:
- Thì ra lúc này các người trở về ra là vì ngươi.
Trong giọng nói của Tổ Á có ý trách móc:
- Hải Hoàng đại nhân không quan tâm chuyện xảy ra nhưng chỉ lo nhất cho công chúa Thủy Tiên, bây giờ các ngươi trở về ngược lại làm đại nhân không yên tâm.
Đoan Mộc Hữu Ngọc cười khổ nói:
- Ta mấy ngày liên tiếp tâm thần không yên, không thể không làm gì được. Hơn nữa Tổ Á đại nhân yên tâm, có Lý Vân Tiêu ở chắc chắn có thể gặp dữ hóa lành.
Từ khi Bách Luân kết Y kêu Đoan Mộc Hữu Ngọc đi theo và phụ trợ Lý Vân Tiêu thì gã dần thích ứng với vị trí phụ trợ, niềm ti nvào Lý Vân Tiêu dần tăng mạnh.
Nguyên Thiên Vũ giới này người có tư cách làm lãnh tụ ma chiến trừ Diệp kình Vũ ra chỉ có Lý Vân Tiêu, tuyệt đối tìm không ra người thứ ba.
Tổ Á nói:
- Ta cũng nhận ra Lý Vân Tiêu không tầm thường, đã không phải ta có thể với tới.
Mắt Tổ Á lóe tia vui vẻ, có chút hy vọng.
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
- Xin đại nhân đừng chiết sát ta, đợi ta gặp Hải Hoàng đã, đang có chuyện quan trọng muốn bẩm báo.