Một trận pháp to lớn xuất hiện ở đáy biển, bị đát bùn che giấu.
- Là đây!
Thủy Tiên reo lên:
- Trước kia ta từng dùng trận pháp này!
đám người Lý Vân Tiêu tiến lên cẩn thận kiểm ra, không bị hư hao gì. Mọi người yên tâm sử dụng.
Rất nhanh họ đặt các loại nguyên tinh vào trong,ánh sáng mênh mông khuếch tán dưới biển. Lực lượng kh*ng b* thổi quét vài dặm hải vực biến thành vòng xoáy lớn.
Nhưng động tĩnh này đối với toàn Nam hải thì chẳng đáng gì.
Hơn mười người bị một luogòn sáng bao lấy chớp mắt hút vào đường hầm đi hướng Hải chi sâm lâm.
Một lúc sau Lý Vân Tiêu chợt biến sắc mặt nhì nchằm chằm không gian đen ngòm trước mặt như khuôn mặt quỷ dữ tợn.
Cố Thanh Thanh kinh kêu:
- Đường hầm có khác lạ!
Lý Vân Tiêu gật gù thu về thần thức:
- Hên là không phải thủ đoạn mạnh gì, chỉ dùng lực lượng cưỡng ép chặn kín đường hầm. Miễn có lực lượng càng mạnh hơn phá vỡ nó là xong.
Liêu Tinh Thần nói:
- Nếu vậy thì vì để phòng ngừa mọi người hãy cùng nhau đánh nát chướng ngại vật đó!
Lý Vân Tiêu nói:
- Phong đổ rất kín, nhưng chỉ tương đối.
Giữa trán Lý Vân Tiêu mấp mấy:
- Một mình ta đủ rồi.
Tay Lý Vân Tiêu ra Kiếm Thương Trảm Hồng, kiếm lực mênh mông chậm rãi ngưng tụ.
Giờ phút này một chỗ Hải chi sâm lâm đầu kia đường hầm.
Hai nam nhân khuôn mặt quái dị đứng lơ lửng nhìn chằm chằm kết giới mới bày xong, một người thở phào nhẹ nhõm.
Người đó nhoẻn miệng cười nói:
- Vậy là chắc ăn, dù là cường giả đăng phong tạo cực cũng đừng mơ ra từ đường này.
Người kia gật đầu nói:
- Chúng ta đi đi, còn hai con đường khác chờ phong ấn.
Người lúc trước nói:
- Gấp cái gì, phong ấn những lối vào hao phí quá nhiều công sức của chúng ta, tạm nghỉ ngơi một lúc đi.
Người kia biến sắc mặt lạnh lùng nói: