Liêu Tinh Thần hiểu ngay ngọn nguồn, mỉm cười, nói:
- Quy tắc do con người, thật ra đảo Huyền Ly cũng chịu thua. Chúng ta ở thành Viêm Vũ tham ngộ quy tắc cũng phải nghe theo hiệu lệnh Vân minh chủ, đây là hiệp ước giữa đảo Huyền Ly và Thiên Vũ Minh.
Hai huynh đệ kinh ngạc.
- Cái gì?!
Vẻ mặt Chiến Du không tin lạc giọng hỏi:
- Đảo Huyền Ly cũng phải nghe lệnh Thiên Vũ Minh?
Liêu Tinh Thần trả lời:
- Không phải đảo Huyền Ly nghe theo hiệu lệnh mà là người tu luyện trong thành Viêm Vũ cần tuân theo quy định thành Viêm Vũ. Khi thành Viêm Vũ gặp ngoại địch có nghĩa vụ, trách nhiệm trợ giúp một tay. Ta mới bế quan ra xong liền cảm nhận nguyên lực dao động vì vậy chạy đến xem, không ngờ là hai người.
Huynh đệ Chiến gia hoàn toàn lạnh lòng, hết sức giật mình.
Nếu đảo Huyền Ly cũng thỏa hiệp với Thiên Vũ Minh thì Chiến Phách, Chiến Du dựa vào cái gì tranh chấp?
Nếu không tranh chẳng lẽ không tham ngộ quy tắc thập phương? Không bao giờ!
Sắc mặt hai huynh đệ âm trầm vô cùng, trong phút chốc khó thể quyết định.
- Vậy đi, ta nhường một bước cho hai vị.
Lý Vân Tiêu nói:
- Nếu tham gia Thiên Vũ Minh, miễn không dính đến ma chiến thì hai người không cần tuân theo. Nhưng nếu đụng cuộc chiến Ma tộc thì nhất định phải nghe theo hiệu lệnh, nếu không bản thiếu gia tuyệt không nương tay, giết không tha!
Thực lực của Chiến Du, Chiến Phách rất mạnh, Lý Vân Tiêu cực kỳ mong mỏi kéo hai người nhập bọn, hắn không muốn ép buộc quá đáng.
Liêu Tinh Thần cười nói:
- Lần đầu tiên Vân minh chủ ngoại lệ, hai huynh đệ hãy suy nghĩ kỹ đi. Tuy lực lượng quy tắc sẽ khuếch tán nhưng trong khoảng thời gian ngắn rất khó tán ra Nam vực, cơ hội khó được phải nắm cho chắc.
- Tốt, chúng ta đồng ý!
Chiến Du ngẫm nghĩ, đây là kết cuộc tốt nhất, cứ tiếp tục giằng co thì khó chiếm được điều kiện tốt hơn nữa.