- Cái này . . .
Bắc Minh Chiến Gian đăm chiêu, gã ở trong Vĩnh Sinh chi giới đã lâu nên biết chuyện ma kiếp, tuy không tham gia kháng ma cũng không muốn đối địch với lực lượng kháng ma. Bắc Minh Chiến Gian chỉ hy vọng giữ trung lập, một lòng cầu chứng thần đạo của mình.
Lý Vân Tiêu mở miệng nói:
- Vậy đi, miễn hai vị tiền bối lập lời thề tham gia Thiên Vũ Minh, hơn nữa thề sống chết bảo hộ Thiên Ngoại Huyền Minh thạch thì ta sẽ không hỏi tới.
Lý Vân Tiêu chưa nói xong Bắc Minh Độc Kiếm đã mất kiên nhẫn hét to:
- Cút!
Ma khí cường đại trùng kích đến, ở trên không trung hóa thành hình dạng Ma Sát, nhưng to hơn gấp mười lần đè ép hướng Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu biến sắc mặt nói:
- Nếu tiền bối đã chấp mê bất ngộ vậy chúng ta không còn gì để bàn nữa.
Lý Vân Tiêu đột nhiên tấn công, một chưởng phong vân đánh ra ngoài.
Bùm!
Ma uy trực tiếp bị đánh tan, Lý Vân Tiêu lắc người bay lên, lại lần nữa ngưng chưởng vỗ về phía Bắc Minh Độc Kiếm.
Mắt Bắc Minh Độc Kiếm lóe sát ý và lệ khí:
- Không biết tự lượng sức mình! Vậy thì đi chết đi!
Một tay Bắc Minh Độc Kiếm bắt ấn trước mặt biến ra kiếm phù, hai ngón tay điểm qua.
Bùm!
Lại một tiếng nổ rung trời, hai lực lượng trùng kích. Chưởng lực của Lý Vân Tiêu bị đối phương diểm phá, kình khí ma nguyên bắn vào lòng bàn tay hắn, chui vào cơ thể.
Bắc Minh Độc Kiếm thấy vậy khóe môi cong lên nhe răng cười.
Lý Vân Tiêu cũng cười lạnh, nếu đổi làm người khác có lẽ bị ma nguyên nhập thể là tai họa lớn lao nhưng với hắn thì vô dụng.
Lý Vân Tiêu giơ tay kéo chộp Kiếm Thương Trảm Hồng, kiếm quyết tinh diệt chém xuống.
Xoẹt!
Không gian rách, quanh kiếm quang bùng cháy ngọn lửa trong suốt, vô cùng sắc bén.
- Đây là . . .
Con ngươi Bắc Minh Độc Kiếm co rút giật mình kêu lên: