Linh Mục Địch lập tức đi sắp xếp. Nhưng người tham gia trận chiến trước hoặc bế quan tu luyện hoặc trị thương, cuối cùng xác định Mạch, Hoa Thường, Ninh Khả Vân của Thần Tiêu cung đi chung.
Tu vi của Hoa Thường kẹt trước Chưởng Thiên cảnh, bế quan đã lâu vẫn không phá được, lòng bối rối bực bội, vừa lúc mượn cơ hội đi đường có lẽ sẽ tìm được cơ duyên.
Ninh Khả Vân vừa đột phá quy chân cảnh không lâu, trong thời gian ngắn rất khó có tiến bộ.
Mạch luôn laẳng lặng tu luyện Phạn Yêu thánh công, lòng tích lũy nhiều thắc mắc đang muốn thỉnh giáo Lâm. Lâm trị thương trong Giới Thần Bi, Mạch muốn tìm cơ hội xin chỉ dạy nên chủ động xin được đồng hành.
Lý Vân Tiêu còn nghĩ đến một người, đó là La Thanh Vân.
Nhưng La Thanh Vân từ khi tới thành Viêm Vũ thì nhốt mình lại, không nghe chuyện bên ngoài, tập trung tu luyện.
Mặc cho Lý Vân Tiêu truyền tin vào mãi không được trả lời.
- Chẳng lẽ hắn chết ở bên trong rồi?
Lý Vân Tiêu ác ý phỏng đoán, hậm hực rời đi.
Một ngày sau, bốn người được truyền tống đến khu bắc vực, dáp xuống gần Bắc Minh Huyền Cung.
Phân biệt phương hướng sau đó biến thành bốn luồng sáng bay hướng Bắc Minh Huyền Cung.
Đột nhiên không gian phía trước di chuyển, một bóng áo xanh xuất hiện trước mắt mấy người.
- Ô, tình cờ thật, vừa đúng dịp.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc hỏi:
- Vi Thanh? Ngươi đến làm gì?
Lý Vân Tiêu sắc mặt âm trầm, hắn cho rằng Vi Thanh muốn đến ngăn cản.
Vi Thanh nói:
- Nghe nói ngươi định xuống tay với Bắc Minh Huyền Cung nên ta chạy tới đây.
- A? Muốn ngăn cản chúng ta sao?
Lý Vân Tiêu quét mất bốn phía, lạnh lùng hỏi:
- Những binh khí giết chóc của ngươi đâu? Nếu không mang đến làm sao cản trở chúng ta?
- Không không không, các ngươi hiểu lầm.