ma quân trầm giọng nói:
- Chúng ta đi xác nhận trước rồi tính.
Mấy ma quân bàn bạc xong biến thành luồng sáng bay đi.
Hộ đi vào đại điện, bên trong im ắng chỉ có tiếng bước chân của gã.
Đằng trước đại điện là châu liêm rũ xuống che lại vương tọa, những hạt châu trên tấm mành tỏa ánh sáng âm u ngăn cách hết thảy thần thức, không thể nhìn thân hình sau tấm màn.
Hộ ngừng lại cách tấm rèm ba trượng.
Khoảng cách này là bất cứ ma quân nào cũng không được đến gần, không thì chết chắc.
Nhưng Hộ đến vùng cấm vẫn bình yên vô sự, người sau màn không hề trách cứ gì, chỉ khẽ hỏi:
- Mất trận địa thật?
- Là thật.
Hộ chỉ gật đầu, không nói nhiều.
Người sau màn thân thể khẽ run, thở dài thườn thượt:
- Ài, bố trí lâu như vậy thế nhưng thất bại trong gang tấc. Nếu người xử lý việc này không phải là ngươi thì đã phơi thây trên điện rồi.
Hộ cười tà:
- Đa tạ Viện đại nhân dày yêu.
Viện nói:
- Giờ mất trận địa, muốn trùng kiến lại không chỉ tốn sức rất lớn hơn nữa người bên Thiên Vũ giới có lẽ đã canh chừng, rất khó khăn. Tiếp theo chúng ta nên làm sao?
Hộ đăm chiêu:
- Lần này tổn thất lớn, mất hết một nửa lực lượng, trong thời gian ngắn không tiện hành động, tạm thời nghỉ ngơi lấy lại sức đi.
- Nghỉ ngơi lấy lại sức?
Viện có vẻ không vui hừ mạnh:
- Chúng ta chiếm cứ khe hở sơn mạch Thiên Đãng, vốn là bộ có lợi nhất giờ lại rơi vào bị động.
Hộ nói:
- Tám bộ ma giới đều rục rịch, có hai bộ chiếm ưu thế khe hở, chúng ta và Man bộ đều gặp tổn hại nặng, từ đó thấy được thực lực Thiên Vũ giới bây giờ không yếu. Theo ý kiến của ta chẳng bằng rút lực lượng đi, nhường sơn mạch Thiên Đãng lại cho mấy bộ khác tranh giành.
Viện giật mình kêu lên:
- Nhường lại?
Viện dứt khoát từ chối: