Lý Vân Tiêu ném Lục đinh lục giáp ra bày ra Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát Trận chống đỡ bên ngoài để mọi người chạy vào trong vòng.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lục đinh lục giáp cùng những ma vật chém giết. Trong cuộc chiến điện Thánh Ma làm người khôi lỗi có nhiều vết nứt chưa sửa, lần này ra tay chỉ khoảng một tách ra đã lan tràn vết rạn nhiều hơn.
Lý Vân Tiêu hết hồn. Lục đinh lục giáp là báu vật vô giá, nếu nó bị hủy hoại thì tổn thương quá lớn.
Linh Mục Địch cũng phát hiện tình huống, kinh kêu:
- Những người còn hành động được hãy xuất chiến! Nếu Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát Trận bị hủy thì chúng ta phối hợp phòng ngự sẽ bị phá hoàn toàn!
Giờ phút này chỉ còn một nửa vũ giả sống tiếp, đa số bị thương nặng.
Người Trần Đoạn Thiên đẫm máu, hai tay ôm Thiên Tinh Tử bi thương hét to:
- Lão ca! Lão ca!
Lý Vân Tiêu giật bắn người vội lao qua. Toàn thân Thiên Tinh Tử máu thịt laong lổ, sự sống như sợi tơ tùy thời đứt đoan.
Mới rồi một kích Thủ Hạc nhờ Thiên Tinh Tử bảo vệ Trần Đoạn Thiên, gã bị phong nhẫn đánh thương, trước ngực có một vết thương to từ sau lưng xuyên thủng qua, không sống nổi nữa.
Lòng Lý Vân Tiêu vô cùng khó chịu:
- Lão ca! Hãy cố lên, mau vào Giới Thần Bi của ta!
Xem bộ dáng của Thiên Tinh Tử thì hơn phân nửa là hết thuốc chữa, nhưng Lý Vân Tiêu vẫn cố gắng muốn cứu.
- Ha ha ha!
Thiên Tinh Tử nhìn hai người, ngăn cản Lý Vân Tiêu, lắc đầu nói:
- Lão đệ đừng lừa ta, các ngươi biết rõ vết thương của ta tuyệt đối không sống tiếp được.
Thiên Tinh Tử khẽ thở dài:
- Không ngờ Thiên Tinh Tử ta tung hoành một đời cuối cùng chết ở nơi thế này.
Lòng Lý Vân Tiêu bi thương tiến lên bắt chặt tay Thiên Tinh Tử, cắn răng nói:
- Chết trong ma chiến, lão ca là anh hùng thật sự!
Thiên Tinh Tử thì thào: