- Khe hở lớn nhất!
Mọi người giật bắn mình không dám lơ là, tập trung tinh thần.
Linh Mục Địch tiếp tục bảo:
- Lực lượng hai giới bài xích nhau, thực lực càng mạnh, lĩnh ngộ quy tắc một giới càng sâu thì chịu lực bài xích của giới khác càng mạnh. Nên Ma Sát có thể dễ dàng đi qua khe hở nhưng ma quân không được là vì đạo lý này, Ma Chủ Đế có lục đạo ma binh muốn vượt giới càng là chuyện không thể.
Bí Đình Phong hỏi:
- Nhưng lúc trước Ma Chủ không chỉ vượt giới còn gần như hủy diệt một giới, tại sao vậy?
Linh Mục Địch nói:
- Đây là điều kỳ lạ, nên lúc xưa chúng ta rất lo lắng cho rằng Ma giới tìm ra cách vượt qua giới lực. Nhưng về sau phát hiện chỉ có một mình Ma Chủ là có thể vượt qua giới lực, tình huống cụ thể thế nào e rằng chỉ mình Ma Chủ biết.
Linh Mục Địch cố ý vô tình liếc Lý Vân Tiêu, vì hắn được một phần ma nguyên của Ma Chủ Đế, thậm chí là chút xíu ký ức.
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
- Việc này ta hoàn toàn không biết, nếu hỏi còn ai hiểu chuyện lúc đó có lẽ chỉ có Đế Già, hy vọng sẽ tìm được Đế Già.
Trong khi mọi người nói chuyện đã dọc theo ma khí đi xa mấy ngàn dặm tiến vào khu vực xòe tay không thấy năm ngón. Khắp nơi là ma vụ, thảm thực vật bị ma hóa trở nên to lớn quái dị như có lực công kích.
Linh Mục Địch khó chịu nói:
- Bị ma hóa nhiều như vậy, bình thường các ngươi không quản lý sao?
Trong iọng nói tràn đầy trách móc.
Tử Đồng không biết Linh Mục Địch là ai nhưng nghe hiểu chắc chắn là đại nhân vật rất ghê gớm, vội phân bua:
- Bình thường chúng ta chỉ tuần tra đơn giản, dù sao trong sơn mạch quá nguy hiểm, không ai dám điều tra sâu.
Linh Mục Địch trầm giọng nói:
- Nhìn mức độ ma khí phủ lên e rằng ngày xưa các loại cấm chế kết giới bày trong Sơn mạch Thiên Đãng lần lượt mất hiệu lực.