Lý Vân Tiêu tiến lên kéo tay Hoa Thiên Thụ:
- Đi cùng ta!
Hoa Thiên Thụ vung tay giật ra, lạnh lùng nói:
- Muốn đi thì sư phụ đi một mình, ta là ma phó của Đế Già đại nhân, sao có thể rời khỏi đại nhân?
Lòng Lý Vân Tiêu run rẩy, hắn biết rõ lực lượng cấm chế ma phó. Làm phó một ngày thì suốt đời là phó, trừ phi Đế Già thả Hoa Thiên Thụ.
Chỉ rống to:
- Ai cũng đừng hòng đi!
Chỉ bay lên. Bị một ma phó Chưởng Thiên cảnh chặn đường khiến Chỉ cực kỳ xấu hổ tức tối.
Chỉ tức giận quát:
- Chết hết cho bổn tọa!
Song chưởng hóa quyền, khí lạnh vô biên đổ pậ uống, thời không như đóng băng. Lực lượng huyền âm màu xanh thẳm như bão táp mưa sa đổ xuống.
Hoa Thiên Thụ giật nảy mình hét to:
- Sư tôn chạy nhanh!
Hoa Thiên Thụ tiến lên trước một bước che Lý Vân Tiêu, Tiểu Hồng sau lưng mình, hai tay bắt ấn kết ra Thiên Địa Ấn bắn tới.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hai người bốn chưởng va chạm. Hoa Thiên Thụ phun búng máu, bị lực lượng huyền âm đông kết, hai cánh tay kết thành băng tinh.
Hoa Thiên Thụ hét lớn một tiếng, phượng hoàng màu đen trên trán chợt lóe bay ra mang theo ma viêm vô bên lao tới trước.
Hoa Thiên Thụ ngoái đầu, ánh mắt sốt ruột nhìn Lý Vân Tiêu:
- Sư tôn chạy mau!
Có vẻ Hoa Thiên Thụ không tự tin khi đối diện cường địch như vậy.
Lý Vân Tiêu cũng nóng nảy, hắn chộp hướng Hoa Thiên Thụ:
- Ngươi đi theo ta!
Cảnh Thất ở bên cạnh vươn tay qua kéo tay Lý Vân Tiêu lại, trầm giọng nói:
- Đừng dây dưa nữa, tiếp tục dông dài thế này đừng ai đi được.
Ầm!
Hắc phượng bị một chưởng đánh nát, lực lượng huyền âm thuận thế công kích. Hoa Thiên Thụ lại hét to, lửa đen vô biên quanh thân hóa hiện dốc sức đánh một kích.
Khi Hoa Thiên Thụ ra tay liền xoay người hóa viêm muốn trốn khỏi lực lượng huyền âm.