Tử lôi và tâm diễm hợp nhất hiện ra trong ‘tâm cảnh’ của Lý Vân Tiêu, đánh vào ánh sáng luân hồi.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hai giới lực thế giới đụng vào ánh sáng đó thoáng chốc tan biến, trùng kích kh*ng b* khuếch tán trong lòng Lý Vân Tiêu, hắn phun ra tâm huyết.
- Phụt!
Hơi thở của Lý Vân Tiêu nhanh chóng yếu đi, người run bần bật không ngừng toát mồ hôi lạnh.
Ngực Lý Vân Tiêu bầm xanh, một phù ấn lan tràn chiếm cứ hơn phân nửa lồng ngực.
Nếu trái tim của Lý Vân Tiêu không đúc bằng hồng thạch thì đã bị chấn vỡ tâm mạch, trực tiếp vào luân hồi.
Tiểu Hồng hết hồn vội vàng bay qua, ân cần hỏi han:
- Vân Tiêu ca ca, có chuyện gì?
Trong mắt Đế Già tràn ngập giật mình, nghi hoặc nhìn Lý Vân Tiêu, không hiểu sao hắn đột nhiên bị thương nặng.
Lý Vân Tiêu giơ tay ngăn Tiểu Hồng tiến lên định dìu mình:
- Ta không sao.
Lý Vân Tiêu hít sâu, vẻ mặt sôgsn sót sau tai nạn:
- Ta không sao.
Cảm giác trí mạng vừa rồi khiến lòng Lý Vân Tiêu sợ hãi, trán ướt mồ hôi lạnh, mười ngón run rẩy.
Phạm Thiên Tử Lôi chính là giới lực Thiên Vũ giới ngưng tụ, Băng Sát Tâm Diễm là lực lượng quy tắc Ma giới tác dụng trên Nghê Hồng thạch sinh ra. Hai giới lực đều cực kỳ bá đạo, phải hợp lực lại mới nhặt về cái mạng.
Tiểu Hồng nghi hoặc hỏi:
- Sao đang yên lành Vân Tiêu ca ca bị thương?
Tiểu Hồng không nói, quanh hai cánh tay hắn có phù văn màu xanh, màu trắng uốn lượn, cảm giác như hai giới lực.
Người Lý Vân Tiêu cũng trở nên mơ hồ vì hai giới lực tác dụng.
Lý Vân Tiêu thảng thốt:
- Đây là . . . !
Lý Vân Tiêu không tự chủ được bị huyền lực kéo thân thể chớp mắt biến mất trong lục đạo không gian.
- A!?
Tiểu Hồng giật mình, phát hiện cơ thể mình cũng bị lực lượng kéo sắp rời khỏi không gian này.