Xích Đồng Thượng Nhân ngước lên nhìn phương xa, trong mắt tràn đầy âu lo.
Lý Vân Tiêu bước vào hào trong ánh sáng, cảnh tượng xung quanh trở nên mưo hồ, khi lại rõ ràng đã là biến hóa thời không. Trước mắt là non xanh nước biển, thiên địa xinh đẹp hoàn toàn khác.
Lý Vân Tiêu nhìn cảnh tượng trước mắt, sơn mạch trong xanh trong vầng sáng thấp thoáng có chút chói mắt, làm người hoa mắt ngây ngốc.
Lý Vân Tiêu yên lặng thật lâu sau thở hắt ra:
- Rốt cuộc trở lại đây.
Sơn mạch Thiên Đãng vốn chỉ là một tòa linh sơn bảo địa trong Thiên Vũ giới, chỉ vì khe hở mà mấy năm qua thành cứ điểm Ma tộc xâm nhập, là chiến trường cổ hai giới đánh nhau.
Đưa mắt nhìn sơn mạch Thiên Đãng chung linh mẫn tú, uốn lượn như rồng, là đất tuyệt hiểm.
Chiến đấu mấy năm qua khiến sơn mạch thoát hỏi Thiên Vũ giới trở thành một bí cảnh hư không. Bên trong còn giữ lại các dấu vết chiến đấu để lại, khấp nơi là địa hình kỳ lạ, cấm chế bí thuật, sơ sẩy một cái sẽ mất mạng.
Lý Vân Tiêu lây một kim chỉ tọa độ ra, caay kim mới xuất hiện trên bầu trời sơn mạch Thiên Đãng liền xoay tít rồi bộp một tiếng nổ tung.
- Quả nhiên trường năng vẫn hỗn loạn vô cùng.
Kim chỉ hướng dựa vào đọc trường năng thờ không định vị, nhưng trường năng nơi này hỗn loạn như vòng xoáy, cây kim chỉ hướng bị ảnh hưởng thế là báo hỏng tại chỗ.
- Đành dựa vào thần thức tìm từng chút một, hy vọng sẽ có một ít manh mối.
May mắn trong sơn mạch Thiên Đãng không hạn chế thần thức, Lý Vân Tiêu mở thần thức ra phủ lên mấy ngàn trượng, gió thổi cỏ lay đều rõ ràng trong lòng bàn tay.
Lý Vân Tiêu phân biệt vị trí rồi hóa thành lôi quang bay tới trước.
Hơn nửa canh giờ sau rốt cuộc phát hiện bóng người, hai người Vũ Đế cao giai, ba người khác tu vi trung giai. Bọn họ đi nôn nóng và chật vật, dường như bị cái gì rượt đuổi.