Cảm xúc cuồng bạo lan tràn trong lòng Lý Vân Tiêu, ánh sáng vàng trên huyền khí và cơ thể càng chói lòa, thô bạo hơn.
Lỗ Thông Tử sợ đứng tim, vội nói:
- Đừng kích động! Tuyệt đối đừng kích động! Ta có thể phái người đón bọn họ về!
Lý Vân Tiêu sắc mặt âm trầm nhìn Lỗ Thông Tử một lúc lâu, cảm xúc chậm rãi bình tĩnh lại.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
- Kêu đám ma tu dừng lại hết.
- Cái gì?
Lỗ Thông Tử giật mình kêu lên:
- Nếu tất cả dừng tay thì chẳng lẽ là bị các ngươi tùy ý xâm lược sao? Yêu cầu này rất quá đáng.
Lý Vân Tiêu nhe răng cười nói:
- Đúng là quá đáng, nhưng thế thì sao? Ngươi muốn giữ lại mạng bọn họ hay của ngươi?
Lỗ Thông Tử lạnh băng nhìn Lý Vân Tiêu:
- Nếu bọn họ bị giết, đông người xông lên thì lão hủ cũng không trốn thoát, chẳng khác gì tự sát. Dù ngươi định chơi tới cùng với ta thì ta cũng không đồng ý việc này được.
Lý Vân Tiêu hừ mũi:
- Ngươi tính toán khéo lắm.
Lỗ Thông Tử thấm thái nói:
- Lão hủ yêu tài năng của ngươi, hai kiếp đều mời ngươi làm trưởng lão danh dự của Hóa Thần hải, tại sao ngươi cứ nhất định phải đối địch cùng ta?
Lỗ Thông Tử khẽ thở dài:
- Lòng ta hướng minh nguyệt, bất đắc dĩ trăng sáng chiếu mương máng.
- Chiếu cái đầu ngươi!
Lý Vân Tiêu tức giận quát:
- Không có gì để nói với tiện nhân như ngươi, cho ta cách vào Ma giới!
Lý Vân Tiêu thấy không có khả năng cứu đám người Dương Địch ra nên tìm cách vào Ma giới.
Lỗ Thông Tử nhíu mày suy tư, lão định qua loa lừa dối nhưng ngẫm lại người trước mắt siêu thông minh, muốn giở trò trước mắt hắn thì phần thắng rất thấp. Nếu chọc giận Lý Vân Tiêu, trong tình huống này người chịu thiệt vẫn là Lỗ Thông Tử.
Lỗ Thông Tử đành thành thật nói:
- Ta cho ngươi cách vào Ma giới thì ngươi sẽ thả ta sao?