Hình nói:
- Mở càng nhiều khe hở? Cái này hơi khó.
Lỗ Thông Tử nói:
- Khó thật nhưng chưa chắc không có cách. Nếu ta không đoán sai thì Ma tôn khác cũng sẽ tìm cách làm chuyện này. Việc chúng ta cần làm chỉ là nghỉ ngơi dưỡng sức, ngồi hưởng thành quả. Hiện tại đến trấn thủ khe hở là làm giá y cho người, sớ sẩy một cái rất có thể Man sẽ bị Ma tôn khác nuốt.
Hình nghe mà run, nếu bị Man nghe thấy câu này treăm phần trăm là tội chết. Hình không dám hó hé câu nào, không dám phụ họa.
Lỗ Thông Tử tiếp tục bảo:
- Cho nên mới bảo Man mua dây buộc mình. Thông qua chuyện lần này dù chúng ta có giữ được khe hở hay không thì Man sẽ triệu tập chúng ta về từ bỏ khe hở ày.
Hình ngẫm nghĩ, cảm thấy Lỗ Thông Tử nói rất có lý.
Hình gật gù:
- Chỉ hy vọng là vậy.
Hiện tại chém giết trong Cổ Ma Tỉnh cực kỳ thảm liệt. Thực lực trung bình của đám người Thiên Vũ giới cao hơn nhưng đối phương đông người, mới bắt đầu tiếp xúc đã hứng chịu trùng kích thảm khốc rồi dần xoay chuyển xu hướng suy tàn, bắt đầu phản công.
Lý Vân Tiêu cũng nhận ra mức độ thương vong rất nhỏ là vì mọi người còn sức, giữ cân bằng cục diện bế tắc.
Nếu tiếp tục kéo dài, hao hết nguyên lực thì thương vong sẽ mở rộng ra ngay. Bị đột phá một lỗ hổng là hoàn toàn thất bại.
Lý Vân Tiêu vừa chém giết vừa truyền tin ra ngoài.
Lưu ly quang trên người Lý Vân Tiêu dần tối xuống, vì lúc trước đã khổ chiến trong ma vụ, hiện tại chém giết quá dữ nên là nhóm người tiêu hao thể lực nhanh nhất trong mọi người.
Đột nhiên một luồng sáng vàng nhấp nháy nhanh.
Bởi vì ma tu công kích toàn lấy ma khí làm đầu, đen thui nên ánh sáng vàng đặc biệt chói mắt.
Lý Vân Tiêu quay người đâm kiếm ra.
Bùm!
Kiếm đâm vào ánh sáng vàng, cánh tay Lý Vân Tiêu tê dại, người thụt lùi mấy bước.