Khóe mắt Bí Đình Phong nứt ra, giận dữ râu tóc rung rung:
- Thiên Chi Vương đại nhân!
Lý Vân Tiêu cảnh giác quét thần thức, cảm nhận có nhiều hơi thở cường đại từ bốn phía ập đến.
Lý Vân Tiêu kinh kêu:
- Tất cả cẩn thận!`
Những người khác phát hiện tình huống, lập tức cảnh giác.
Hơi thở nguy hiểm từ bốn phía ập đến là đám vũ giả ma tu lúc trước bại lui, có bốn, năm trăm người.
Khí thế trên người vũ giả ma tu đã khác hẳn, mặt dữ tợn, đap hần cơ thể biến hình, mặt như dã thú, hoàn toàn không có thần trí linh quang, nhìn như cái xác biết đi.
Lý Vân Tiêu kinh khủng hét lên:
- Ui! Đoạt xá!
Lòng Lý Vân Tiêu lạnh lẽo.
Đám vũ giả bị đoạt xá hết.
Lý Vân Tiêu nhớ ngay tới Hình, sau khi gã đoạt xá Vũ Thần có thể trong khoảng thời gian ngắn phát huy ra toàn bộ uy lực. Những vũ giả bị đoạt xá sẽ là tồn tại Ma tộc như thế nào?
Trong không gian vọng ra giọng Lỗ Thông Tử:
- Ha ha ha! Sao có chút người vậy? Những người còn lại đâu?
Không gian phía trước lắc lư, Lỗ Thông Tử và Hình hiện ra.
Lỗ Thông Tử hỏi:
- Chẳng lẽ chết hết trong ma vụ rồi?
Vẻ mặt Hình lạnh băng nhìn Lý Vân Tiêu.
Bí Đình Phong giận dữ hét:
- Các ngươi đã làm gì Thiên Chi Vương đại nhân? Mau thả đại nhân ra!
- Ha ha ha! Đừng nóng.
Lỗ Thông Tử mỉm cười nói:
- Diệp Nam Thiên là một trong cường giả đỉnh cao của iới này, chúng ta đối xử rất tốt với hắn, định dẫn hắn đi Ma giới chơi.
- Đi Ma giới . . .!
Mọi người sởn gia ốc, thấy Diệp Nam Thiên bị bảy, tám đôi tay to bắt giữ cố kéo vào trong.
Giới bích có nhiều bóng dáng, khuôn mặt cố gắng xuyên thấu ra.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
- Diệp Nam Thiên không đê tiện như tổng trưởng đại nhân, làm người không muốn lại cứ đòi làm ma!
- Ha ha, tiện?
Lỗ Thông Tử cười lạnh nói: