Hạo Phong nhíu mày nói:
- Chuyện gì đây?
Hạo Phong có chém thử mấy đao, những điểm nối tan vỡ nhưng tách rời thành các điểm nối càng nhỏ bé hơn.
Diệp Nam Thiên sắc mặt khó xem nói:
- Quy tắc tỏa?
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Đúng là quy tắc tỏa, trừ phi hủy nguyên lực lượng quy tắc hoặc tìm ra cách thu lưới về nếu không thì khó khăn. Nhưng không biết điểm đen này là gì mà không đập nát được.
Lý Vân Tiêu giơ tay lên ngưng tụ một điẻm Băng Sát Tâm Diễm.
Băng Sát Tâm Diễm phừng một tiếng bay vào một điểm đen, đốt xèo xèo.
Đốm đen chẳng sợ ngọn lửa, ngược lại bị đốt cháy rút đi sắc đen dần biến trắng.
- Đây là . . .
Người Lý Vân Tiêu run rẩy, lạc giọng:
- Nghê Hồng thạch!?
Lý Vân Tiêu xoe tròn mắt. Những đá vụn nhỏ như hạt cát không ăngò là Nghê Hồng thạch! Hoặc nên nói không hoàn toàn Nghê Hồng thạch, vừa rồi đốm đen bị Băng Sát Tâm Diễm đốt cháy mới lộ ra chút đặc tính Nghê Hồng thạch, bị Lý Vân Tiêu cảm ứng được.
Danh từ Nghê Hồng thạch đối với cường giả có mặt đều không xa lạ gì, bọn họ hoàn toàn biến sắc mặt.
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
- Những thứ này chắc là nguyên thạch sơ giai, chưa hoàn toàn diễn biến thành Nghê Hồng thạch. Mới rồi ta đốt cháy chỉ tăng thêm diễn biến của nó nhưng không hoàn mỹ.
Lý Vân Tiêu vươn tay chạm vào một điểm, cảm nhận sự khác lạ, khác hẳn với Nghê Hồng thạch thật sự.
Phương xa truyền đến tiếng cười gằn:
- Chậc chậc, khó khăn lắm tạo ra quy tắc tỏa nhưng chỉ bắt được một con cá, thật lãng phí. Nhưng đây là con cá lớn.
Quanh Cổ Ma Tỉnh xuất hiện một nam nhân áo đen, mắt lóe tia sáng kỳ lạ, là Vũ Thần phó chức Hóa Thần hải.
Từ Cổ ma tỉnh tuôn ra ma khí ồ ạt không dứt, rất nhiều vũ giả tùy theo bay. Thoáng chốc có hơn ngàn người, rậm rạp như sao trên trời.