Hơn mười vũ giả giật mình kêu lên:
- Trác Thanh Phàm!
Bọn họ không dám khinh thường nữa, khuếch tán thần thức đến mức lớn nhất, hợp sức kết trận, cẩn thận ứng đối.
- A! Ta nhớ ngươi, lúc ở Đông hải từng gặp mặt một lần.
Trác Thanh Phàm chậm rãi ra khỏi hư vô, tay phải cầm Thương Hải Như Trần, cảm thán rằng:
- Sớm biết hôm nay thì lúc ở Đông hải ta đã tiện tay chém ngươi rồi.
Bạc Vũ Kình hừ lạnh một tiếng:
- Bây giờ chém có lẽ còn kịp.
Trác Thanh Phàm lắc đầu nói:
- Không nói đến có chém ngươi được không, dù thật sự có thể thì cũng rất tốn công. Ta chỉ muốn phá đại na di trận, ngươi đừng ngăn cản ta được không?
Bạc Vũ Kình nói:
- Ngươi thấy sao?
Trác Thanh Phàm cười khổ nói:
- Như lời các hạ nói, trên đời không có gì là không thể.
Trác Thanh Phàm chỉ vào trán, nói:
- Chỉ có chúng ta không nghĩ ra.
Bạc Vũ Kình ôm kiếm đứng:
- Ngươi cứ nghĩ từ từ đi.
- Ôi chao, thôi bỏ đi.
Trác Thanh Phàm giơ Thương Hải Như Trần trước mặt:
- Con người của ta bẩm sinh đầu óc ngu dốt, sợ trong lúc suy nghĩ thì nhóm Lý Vân Tiêu đã chết rồi.
Bạc Vũ Kình mỉm cười nói:
- Yên tâm, mạng hắn cứng lắm, không chết dễ vậy.
Trác Thanh Phàm nói:
- Nhưng cũng không được, ta vừa tham gia Thiên Vũ Minh nên biểu hiện một chút, lập công lao mới tốt.
Trác Thanh Phàm nói xong lắc người vẽ ra một đống tàn ảnh đầy trời, nhiều cỡ mấy trăm bay đi bốn phương tám hướng.
Hơn mười vũ giả giật mình, hoa mắt. Tàn ảnh của Trác Thanh Phàm hầu như mỗi cái giống y đúc, cực kỳ chân thật.
Tay chân bọn họ lạnh lẽo, vội vàng kết trận. Một mảnh hư quang hiện ra trong lòng bàn tay các vũ giả biến to mấy mẫu chụp xuống.
Bạc Vũ Kình vẫn không nhúc nhích, đột nhiên hét to:
- Thu kết giới về!
1Lý Vân Tiêu người giật nảy mình, không hiểu ra sao nhưng vẫn nghe lời, thay đổi ấn quyết đánh tan trận thế mới vừa thi triển.