Ầm ầm ầm ầm ầm!
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hàng trăm công kích đèu mở, các loại chùm sáng lớn nhỏ khác nhau ẩn chứa hầu hết công kích ngũ hành như sao băng, mưa rào phô thiên cái địa bắn vào thành, kinh thiên động địa.
Mọi người đứng trên cao mấy vạn trợng, cảm nhận chấn động cực mạnh, dao động nguyên lực. Mỗi người biểu tình cực kỳ khó xem, mặt không biểu tình nhìn.
Từ trong thành thỉnh thoảng có vũ giả phóng lên cao, rống lớn giết hướng chiến hạm nhưng bị mười hai người bảo vệ dễ dàng g**t ch*t, cơ thể nổ tung ra, nhiều ma khí dâng lên tan biến trên bầu trời.
Tàn sát hoàn toàn nghiêng về một bên. Bất dạ thành không có bất cứ năng lực chống cự, ma khí bên dưới bị oanh kích ồ ạt dần xua tan, mọi kiến trúc hoàn toàn thành phế tích, gần như không một mái ngói nguyên vẹn.
Hiếm khi có vũ giả chạy ra khỏi thành trốn hướng biển cả bốn phía nhưng bị mười hai người bảo vệ dễ dàng đuổi theo chém giết.
- Đủ rồi!
Lý Vân Tiêu lên tiếng:
- Có thể ngừng, người chết hết rồi.
Một câu đơn giản lại khiến lòng run sợ, nói ra không chút tình cảm chỉ có âm trầm.
- A!
Diệp Nam Thiên cười khẽ:
- Sau đó sẽ phải trải qua nhiều tình hình như hôm nay, nếu ai không thích ứng thì hãy nhanh chóng thích ứng đi.
Mặt Lý Vân Tiêu tái xanh khó xem hơn người khác, vì hắn không chỉ thấy rõ ràng cuộc đồ sát trong thành, thần thức siêu mạnh cảm ứng hầu như mỗi người đều gào thét, kêu gào, tuyệt vọng, căm hờn.
Mặt Lý Vân Tiêu xanh xao, cắn chặt răng, lạnh giọng nói:
- Lỗ Thông Tử, ngươi thật đáng chết!
Diệp Nam Thiên liếc Lý Vân Tiêu, võ vai an ủi:
- Xuống đi.
Chín chiếc chiến hạm ở trên cao tách ra, sau đó bị thu về.
Liên tục oanh kích hao phí nguyên thạch có thể nói là con số thiên văn, may mắn người đứng trên chiến hạm cơ bản là người có sức mạnh, quyền thế trong thiên hạ hiện nay nên chịu được gánh nặng tiêu hao này.