Trong mắt Lý Vân Tiêu là Hỏa Thụ bất dạ thành vẫn cứ đèn đuốc sáng trưng, vĩnh viễn như ban ngày. Nhưng hiện tại bị một tầng ma khí nhạt bao phủ, thần thức cũng bị ngăn cách, chỉ có thể thông qua Diệu Pháp Linh Mục nhìn ra chút manh mối.
- Cực kỳ quái lạ?
Giải thích đơn giản khiến đám người đảo Huyền Ly bất mãn.
Linh Mục Địch đột nhiên nói:
- Chẳng lẽ là ma hóa?
Lý Vân Tiêu vội hỏi:
- Ma hóa là có ý gì?
Linh Mục Địch nói:
- Ma hóa chia làm người và vật. Người ma hóa thì mọi người nhiều ít hiểu biết, vật thì cũng giống vậy, thông qua ma khí xâm nhiễm khiến vật thể dính ma tính. Mấy cái này chưa nghiêm trọng, tệ nhất là thông qua nhiều ma khí tẩy rửa khiến không gian Thiên Vũ giới dính ma khí, ma hóa, chậm rãi biến Thiên Vũ giới thành nơi thích hợp cho ma tộc sinh tồn.
Mọi người giật mình kêu lên:
- A? Có chuyện như vậy?
Lý Vân Tiêu nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Đại nhân nói vậy thì tám, chín phần mười đúng rồi. Nguyên bất dạ thành đô bao phủ trong ma khí nhạt, người bên trong trở nên kỳ lạ vô cùng. Cảm giác này khiến ta rất khó chịu, giờ nghĩ lại chắc là bất dạ thành bị ma hóa.
Diệp Nam Thiên hết sức giật mình, ngạc nhiên nhìn kỹ Linh Mục Địch hơn. Diệp Nam Thiên cũng biết ma hóa, nhưng không nhiều người biết không gian ma hóa.
Diệp Nam Thiên hỏi:
- Bộ dạng của các hạ khá kỳ lạ, không biết tôn tính đại danh là gì?
Linh Mục Địch mỉm cười nói:
- Bình thường vô danh, gọi ta là Vô Danh dược rồi.
- Vô danh . . . Ha ha, các hạ thật là người thú vị.
Diệp Nam Thiên thấy Linh Mục Địch không chịu nói cũng không cưỡng cầu, đến trình độ như bọn họ đều có thói quen, tật xấu riêng, không thích người khác xâm phạm.
Diệp Nam Thiên hỏi:
- Vậy các hạ có cách phá giải không gian ma hóa không?