Lý Vân Tiêu khẽ lắc đầu, thở dài:
- Ta triệu tập một ít người định tấn công Hóa Thần hải, tiêu diệt Lỗ Thông Tử, phong ấn Cổ Ma Tỉnh. Thành Ly Quang là nơi chúng ta tụ tập, Phong Yếu Ly đi Hỏa Thụ bất dạ thành chẳng biết có đụng mặt nhau không.
- A?!
huynh muội Đoan Mộc giật mình hét thất thanh:
- Tấn công Hóa Thần hải? Thiên Vũ Minh sao???
Lý Vân Tiêu nói:
- Còn có đảo Huyền Ly và Thánh vực, tình hình cụ thể thì chờ sau đó từ từ nói. Bây giờ điều ta lo là truyền tống trận chỗ này bị hủy, Thiên Vũ Minh, Thánh vực muốn lại đây e rằng hơi rắc rối.
Đoan Mộc Hữu Ngọc nói:
- Chỉ đơn phương hủy trận pháp, bọn họ truyền tống tới đây sẽ xuất hiện xung quanh. Chúng ta có thể làm mấy cái lôi kéo không gian, khi bọn họ truyền tống đến gần càng dễ tìm được phương hướng.
- Ừm! Lo việc này trước đi, chờ làm tốt rồi ta sẽ nói cụ thể cho nghe.
Ba người đi hướng khu vực truyền tống, chợt Trác Thanh Phàm hiện hình giữa hư không trước mặt.
Trác Thanh Phàm cười tủm tỉm hỏi:
- Ủa? Giải quyết xong rồi?
Lý Vân Tiêu sửng sốt, chắp tay nói:
- Thì ra là Thanh Phàm huynh, lúc trước từ biệt ở Đông hải có khỏe không?
Lý Vân Tiêu đã thói quen Trác Thanh Phàm đột nhiên xuất hiện.
Đoan Mộc Hữu Ngọc chắp tay nói:
- Đa tạ Thanh Phàm huynh vừa rồi trượng nghĩa giúp đỡ.
Trác Thanh Phàm cười nói:
- Ơn lớn không cần cảm ơn, thực tế chút đi. Ta thấy lệnh muội cũng xinh, kêu nàng lấy thân báo đáp cho ta được rồi.
Gò má Đoan Mộc Thương ửng đỏ hét lên:
- Trác Thanh Phàm đại nhân!
- Ha ha ha!
Đoan Mộc Hữu Ngọc cười to bảo:
- Được được, nếu Thanh Phàm huynh có ý thì ta không phản đối. Nếu không gả xá muội đi thì thành giá treo mất.
Mặt Đoan Mộc Thương đỏ chuyển sang tím, rất là xấu hổ:
- Đại ca!
Trác Thanh Phàm vốn chỉ trêu ghẹo ai ngờ biến thành bên lúng túng.