Lý Vân Tiêu biến sắc mặt, lắc người thuấn di lên, đánh ra cú đấm. Ánh sáng vàng lưu ly đánh vào thân kiếm, chấn vỡ băng tuyết đầy trời. Kiếm thế khẽ run lên, chệch qua một bên, chém hụt.
Phong Yếu Ly lạnh lùng nói:
- Lý Vân Tiêu, ngươi thật sự muốn đối địch với ngô tới cùng sao?
Mắt Phong Yếu Ly không muốn lệ khí hung bạo khinh thường liếc Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu không hề sợ hãi, bình tĩnh cười nói:
- Không phải ta muốn đối đầu với ngươi mà chỉ muốn cứu Ngọc công tử.
- Vậy tức là đối địch với ngô, a a! Chết đi!
Khí lạnh dâng lên từ Lãnh Kiếm Băng Sương, kiếm khí cuồng bạo như bão tuyết ập đến.
Phong Yếu Ly biết cuộc chiến này sẽ không đơn giản, thân hình trướng to, đầu mọc đôi sừng vảy phủ trùm lên biến ra Họa Đấu chân thân tám trợng.
- Chết đi!
Nhát kiếm chém ra, tay trái Phong Yếu Ly lại ngưng tụ. Lôi điện hai màu kim ngân chớp lóe mũi quyền dọc theo kiếm khí cuồng bạo lạnh băng đánh tới.
Một tay Lý Vân Tiêu bắt ấn, toàn thân dâng lên lôi nguyên hóa thành sấm chớp nhiều màu. Hai tay Lý Vân Tiêu cầm thiên chùy đập xuống.
Bùm!
Lãnh Kiếm Băng Sương không chút chướng ngại xuyên thấu lôi quang chém xuống thiên chùy, hai lực lượng bộc phát, chấn bầu trời nửa xanh nửa lam.
Bão lôi điện hai màu kim ngân chợt vọt vào lôi quang màu xanh như cây búa đâm thủng cái lỗ.
Lý Vân Tiêu cảm nhận áp lực cực mạnh, khó thể giữ cân bằng. Lý Vân Tiêu chợt thu về tia chớp đầy trời ngưng tụ thành áo giáp quanh người, thụt lùi ra sau mấy trăm trợng, mặc cho kiếm khí từ bốn phía chém vào.
Phong Yếu Ly biểu tình cực kỳ khó xem, lực lượng của Lý Vân Tiêu mạnh hơn lúc ở Vĩnh Sinh chi giới.
Trong Vĩnh Sinh chi giới, cuộc chiến của Lý Vân Tiêu và Dận Vũ khắc sâu trong đầu Phong Yếu Ly, nếu chiến đấu đến trình độ gay cấn đó chưa chắc gã thắng trong đường tơ kẽ tóc.