Đoan Mộc Hữu Ngọc giật mình kêu lên:
- Trác Thanh Phàm!
Mắt Đoan Mộc Hữu Ngọc sáng rực, mừng như điên hỏi:
- Ha ha ha! Ta tính ra đường sống là ngươi sao? Ngươi đến cứu ta? Đa tạ, vô cùng đa tạ, thật là hoạn nạn thấy chân tình!
Đoan Mộc Hữu Ngọc vội kéo Đoan Mộc Thương bước nhanh đi qua ngồi xuống đối diện Trác Thanh Phàm.
Trên bàn bày mai hoa cao tinh xảo, một dĩa bánh bao. Đoan Mộc Hữu Ngọc cầm một cái bánh bao lên ăn.
Trác Thanh Phàm nhíu mày nói:
- Làm ơn nhã nhặn chút.
- Ha ha, thật lâu không ăn qua thứ này, thử mùi vị để nhớ lại chút.
Đoan Mộc Hữu Ngọc đặt bánh bao đã cắn hai miếng xuống dĩa, nuốt cái ực:
- Xin Thanh Phàm huynh nhanh chóng ra tay hàng phục người kia, giảm bớt tử thương vô vị.
- Ha ha ha!
Trác Thanh Phàm bật cười nói:
- Những người này chết vì huynh muội nhà ngươi, liên quan gì ta? Tại sao ta phải đi cứu bọn họ?
Vẻ mặt Đoan Mộc Hữu Ngọc đau khổ nghiêm túc nói:
- Con người tuy chia ra cao thấp quý tiện nhưng mạng sống đều như nhau. Nhìn đám người này chết hàng đống mà huynh nhẫn tâm vậy sao?
Trác Thanh Phàm nhấp ngụm trà, cười nói:
- Ngươi nói đúng, nhưng đường tu luyện vũ đạo thậm chí xem nhẹ mạng sống của mình chứ nói gì người khác?
Đoan Mộc Hữu Ngọc ngẩn ngơ:
- Cái này . . .
Đoan Mộc Hữu Ngọc trầm ngâm nói:
- Tuy nói vậy nhưng cố gắng giảm bớt thương vong vẫn tốt hơn.
Trác Thanh Phàm cười nói:
- Ngươi lại nói đúng, nhưng ngươi đề cao ta quá, năng lực của ta làm sao địch nổi quốc quân của Tuyết chi quốc? Ngươi làm vậy chẳng khác nào kêu ta đi chịu chết.
Đoan Mộc Hữu Ngọc nghiêm ặt nói:
- Ta có dùng Thiên Thần Thiêm suy tính rồi, trong thành Ly Quang sẽ có quý nhân áp chế đợc Phong Yếu Ly, cứu mạng ta, bây giờ xem ra đó chính là Thanh Phàm huynh, tuyệt đối không sai. Bởi vậy Thanh Phàm huynh đừng coi thường mình, nhất định sẽ chiến thắng Phong Yếu Ly kia!